Gả bán A Hoa: Chương 5 + 6

Chương 5: Ép gả

0001c7fc1e178a82724fe769f703738da877e8b4

“Cái gì? Cùng với tên ngốc kia? Còn là làm thiếp?”

Toàn bàn ăn mọi người nhìn tôi giống như đang xem quái vật, ngoại trừ cái tên Lý Húc kia còn đang hưng phấn mà vỗ tay gọi tôi: “Vợ! Vợ!”

“Làm sao? Con trai bảo bối của ta còn không xứng với cái đồ tiện phụ nhà ngươi?!” Lý tài chủ cũng đứng lên điên cuồng nói, một tay đập vang cái bàn. Xung quanh nhất thời không có tiếng hít thở, đều nhìn về phía chúng tôi.

Gì cơ! Ông cho là vỗ vỗ cái bàn bụi là có thể dọa bà cô tôi đây á? Hôm nay, tôi sẽ cho ông mở rộng tầm mắt mà biết cái gì gọi là bản sắc đàn bà!

“ Cha mẹ!”, tôi không thèm nói chuyện với lợn, “ cha mẹ tại sao có thể đồng ý đem chung thân đại sự của con gái phó thác cho một tên ngốc?”.

“Khuê nữ, Lý tài chủ đã cho đủ 5 lượng bạc rồi!” Cha già vô sỉ run run vươn ra một bàn tay.

Tôi thèm vào! Cha mẹ bên kia của tôi đã tốn đủ mấy chục vạn mới đem tôi nuôi dưỡng thành một sinh viên đại học kinh tế quốc tế chuyên nghiệp, còn kiêm cả công việc kiếm tiền cổ phiếu trong tương lai, các người thế mà chỉ bán tôi đi có —— 5 lượng bạc!

“Hai người biết thịt lợn bao nhiêu tiền một cân không?” Trong lòng tôi có một ngọn lửa rồi.

“ Biết, hai văn tiền một cân” Cha nơi này thật là chất phác, vậy mà nghe cũng không hiểu ra được.

“Cha! Mẹ! Giết người chẳng qua là đầu rơi, hai người vẫn nên đem con gái giết làm thịt lợn bán đi!” Tôi biết giọng nói của mình đã cất cao vang xa tới xung quanh rồi.

“Khuê nữ! con không hiểu, tiền kia là dùng để…” Mẹ tôi lại bắt đầu lải nhải.

“Việc ấy con hiểu được, là hai người không hiểu ý của con gái.” Tôi không muốn nghe lại nữa.

“Khuê nữ! con không hiểu, Lý lão gia có tiền, chỉ có ông ấy nguyện ý…….” Mẹ vẫn còn tiếp tục.

“Con hiểu rồi, chính là tiền giá trị hai bữa cơm” Mẹ, mẹ có thể hay không bớt tính toán sổ sách đi.

“Khuê nữ! con không hiểu…” Mẹ à, rốt cuộc ai không hiểu?

“Được rồi, không cần nói nữa, con cái gì cũng đều hiểu.” Nếu không chính là vấy bẩn chỉ số thông minh của tôi.

“ Việc này thế nhưng không phải do ngươi định đoạt!” Lý tài chủ quyết định thật nhanh, “Nguyệt lão đầu, ông nghe đây! Ta mồng tám tháng sau sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Cho dù là thi thể, ông cũng phải mang tới! Chúng ta đi!”.

Hắn vung tay lên, lập tức rút quân, nghênh ngang mà về.

Những người khác cũng theo đuôi ra, lúc “chia tay” còn có từng người để lại mấy lời tâm huyết như sau——

Lý tài chủ phu nhân trợn trắng mắt nhìn tôi một cái: “ Cho mày mặt mũi còn không biết xấu hổ! Hừ!”.

Tôi đã nói là không thèm các người còn cứ cho? Khinh bỉ!

Tiểu Bạch – Lý Húc cười tủm tỉm rồi nói một câu: “ Ta chờ nàng đấy, vợ à!”.

Cầm cục gạch đập vào đầu ngươi, tin không?!

Tên sắc quỷ kia mị mị gí sát vào mặt tôi, khiến cái đầu của tôi đoán chừng bị bức ra phía sau 30 mm, mở miệng nói: “ Ta biết nàng không thèm thằng ngốc kia, muốn theo ta đúng không? Nàng dáng vẻ phóng túng như vậy, ta vừa vào đây đã thấy được. Nàng yên tâm chỉ cần nàng vào cửa, ta nhất định sẽ từ từ đối đãi tốt với nàng, a ha ha ha!

Tên kia tiện nhân! tiện nhân ! tiện tiện nhân!

Tôi dùng ánh mắt phóng ra đao đem một đám bọn họ giết sạch.

“Vậy….vậy phải làm sao bây giờ?”Cha mẹ sợ tới mức lạnh run,” A Hoa, con xem họa con gây đi! Về sau vào Lý gia có thể không có ngày tháng tốt đẹp rồi.”

Thiên tài vào Lý gia á! Không có một thứ nào tốt.

“Vị đại gia này, người đều đi rồi, tiền cơm …” Thái độ của tiểu nhị có chút ngạo mạn.

“Thế này phải làm sao bây giờ!” Mẹ một bên khóc lóc, “Tiền này lấy ở đâu ra đây”.

Ai nói mời khách tới, như thế mà không giữ lời. Cha, cha cùng với cái loại người này buôn bán, không sợ đổi con gái rồi không có tiền thì sao?!

“Tiểu ca, chỗ này hết bao nhiêu tiền?” Cha nhỏ giọng hỏi tiểu nhị kia.

“Ba lượng.”

Năm lượng bạc chỉ còn thừa có hai lượng, tôi trở thành sản phẩm quy ra tiền giảm giá, hay là loại cần tạm ứng rồi. Tôi ngốc đứng ở một bên, sâu sắc nhận ra nỗi bi ai một phân tiền cũng làm khó anh hùng.

“Tiểu ca, tiền này ta trả.” ở đằng sau tấm mành một zai đẹp hoàng sam cẩm y bước tới, vung ra một nắm bạc vụn.

“Đa tạ ân công! Đa tạ ân công!” Cha mẹ liên tục gật đầu cúi người.

Tôi nhìn anh ta, bởi vì anh ta cũng đang nhìn tôi.

Cùng người đối diện, tôi không yếu thế!

Anh ta mỉm cười, đối với tôi chỉa chỉa lên ngón tay cái.

Tôi cùng nâng cằm, trả lại anh ta nụ cười cao ngạo.

“Vị ân công này, có thể lưu lại danh tính? Để sau này mỗi ngày chúng ta sẽ dâng hương bái phật cầu đức cho người” Cha nói, nhưng tôi lại hoài nghi ý định tốn tiền mua hương của ông.

“Không cần, có duyên ắt sẽ gặp lại” Dứt lời anh ta vội lướt qua bên người tôi mà đi, lưu lại một làn cổ long hương thanh nhã, thực sự có cảm giác thương nhớ.

“Cha! Cha! Chúng ta bây giờ quay trở về không?” Thằng em trước giờ câm như hến rốt cục cũng lên tiếng.

“Ngu ngốc! Hiện tại không ăn thì ăn lúc nào?” Tôi đặt mông ngồi xuống, gió cuốn mây trôi bắt đầu càn quét.

Hương vị của cái quán cơm này thật sự rất khá! Chờ tôi có tiền, mỗi ngày sẽ tới nơi này ăn!

—————-

Đã lâu không biết tới mùi vị của thịt, mới sáng tỉnh dậy vẫn còn cảm giác miệng đầy dư hương, tâm tình thật là tốt!

Cha mẹ, mới sáng sớm đã quỳ ở trong sân khấn vái trời đất cho phẩm hạnh tốt đẹp của cái tên dễ nhìn kia, khiến cho tôi lại muốn cảm thán đức tính chất phát của người dân lao động, cái quyết định muốn giúp mấy người này thoát khỏi nghèo khó làm giàu cũng càng thêm kiên định.

A Hoa, cô ở thế giới bên kia cũng phải đối xử với bố mẹ tôi tốt nhá!

Từ hôm nay tính đến mùng tám tháng sau có hai mươi mấy ngày, tôi suýt nữa quên mất tính ngày.

Bảo tôi ngoan ngoãn gả đi ư?! mơ cũng đừng nghĩ đến. Cho nên việc trọng đại đầu tiên phải giải quyết là giúp bản thân giải vây như thế nào. Dùng ngón chân cái để nghĩ cũng biết, tên ác bá kia nếu không lấy được người sẽ làm khó chúng tôi thành cái dạng gì.

Bọn họ nhất định sẽ tìm tới làm loạn với sự giúp đỡ của mấy tên chó săn. Tôi kiểm kê một chút quý giá trong nhà: một cái bàn có vài lỗ thủng, bốn cái ghế đẩu nhỏ, có mấy cái chân còn không chắc chắn, còn có một cái bát tô cùng một bình đựng muối,mấy thứ linh tinh như cái chậu miệng sứt mẻ. Đúng rồi! Còn có hai cái chăn bốn mùa thông dụng chằng chịt miếng vá nữa.

Tôi biết trên thế giới này ngoại trừ kim cương ra, những thứ quý giá thường rất mong manh, ví dụ như lòng dạ đàn bà, lời bịa đặt của đàn ông*. Mới cả cái cảnh “bình nát ghế gãy” của nhà mình, tôi có thể yên tâm mà để cho bọn họ chỉ huy sao?!

(*có câu lời nói dối của đàn ông có thể lừa gạt phụ nữ một đêm, còn lời nói dối của phụ nữ có thể lừa gạt đàn ông một đời.)

 Vì thế tôi quyết định mấy ngày tới phải bắt nhanh thời gian luyện tập chút Karate, ép tay chân phải luyện được đến khi thành thục.

Làm xong việc nhà đã đến buổi chiều, tôi chạy đến một vùng đất trống đầy cỏ trên núi bắt đầu luyện, đó là chỗ mà hôm trước đi lên núi kiểm tra phát hiển ra, không có người  nào lui tới.

Biết vì cái gì mà các cao thủ muốn bế quan tu luyện không? Bingo! Chính là vì nếu có ngã sấp mặt xuống cũng không có ai nhìn thấy, khi đi ra chính là cao thủ. Tôi không có thời gian ngắm núi hay chạy đi tìm sơn động, nên chỉ có thể trên bãi đất trống này tiến hành thôi.

Trước làm cái vái đầu, tinh thần võ sĩ đạo tuyệt không thể quên. Tôi hít sâu một hơi, hai tay co lai giơ lên nắm đám, tư tưởng tiến vào trạng thái hồi tưởng.

Hự!…Hự!…Hây!… Hô!

Hự!…Hự!…Hây!… Hô!

Kiệt Luân đại ca, lời hát anh sử dụng xem ra thực quá mượt rồi.

Bắt đầu trên chắn, dưới chắn chờ động tác phòng thủ đến thì né trước rồi truy kích, lại quay về chiêu thức đá chờ tiến công, tôi thuần thục luyện đến mấy lần. Sau đó, tìm một thân cây nhỏ làm bia ngắm.

“Xin lỗi, cây nhỏ! Thân cổ thụ quá cứng, tay đau lắm. Cành cây của ngươi nhỏ hơn, còn có tính đàn hồi, đành phải để ngươi chịu thiệt thòi giúp ta luyện tập vậy, hy vọng ngươi tha thứ! Ta lần sau nhất định nhất định sẽ tưới nhiều nước cho ngươi.” Tôi vuốt ve thân cây nhỏ mà nói với nó vạn phần xin lỗi.

Sau đó, tôi lui tới phía sau một bước, hướng nó thật sâu khom người chào.

“Ta phải bắt đầu rồi …. Ya!”

“A…đau quá….á…á…!”

Tôi xoa xoa mu bàn tay oa oa kêu lên! Nước mắt đều do đau đến bức phải trào ra ngoài.

Ngày mai, tôi nhất định dùng cái quần cộc nát kia của cha già chế thành khăn buộc tay mới được, may mắn lúc ấy không xúc động mà làm ra cái khăn trùm đầu.

Tôi đong đầy nước mắt nhìn xung quanh, muốn tìm một cái cây non hơn. Vậy mà lại thấy có một tên đang rình trộm, ra vẻ thích ý tựa vào một thân cây, cứ nhìn chằm chằm tôi, khuôn mặt đẹp trai nhưng lại mang theo nụ cười trào phúng.

Hết chương 5

———————————

Chương 6: Cùng luyện

 1134b87eca806538a062a2d397dda144ac348209

“Là ngươi? Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Kia không phải là anh chàng đẹp trai lần trước trả tiền giúp chúng tôi đó sao? Một thân quần áo lam nhạt lộ ra vẻ phiêu dật.

Sẽ không đến bảo tôi lấy thân báo đáp đấy chứ? Tôi vẫn còn chút hội chứng tổng hợp bị bức bán thân. Tuy rằng cái bữa cơm ba lượng bạc kia, ban đầu có vẻ còn lợi ra được hai lượng của tên Lý tài chủ, nhưng tính ra vẫn là kinh doanh lỗ vốn, tôi đây không thèm!

“Vừa lúc đi ngang qua, lại nhìn thấy một cô gái yếu mềm đang khóc, nên muốn đến xem thử nguyên do.” Anh chàng đẹp trai nhẹ nhàng bâng quơ phun ra một câu.

Sặc! Cô gái yếu mềm?

Tôi gạt nước mắt, quyệt miệng, nhấc cằm, nói: “ Vị công tử này xem ra rất coi thường ta, có rảnh rỗi cùng cô gái yếu mềm chơi đùa chút?” Là chính anh muốn khiêu chiến, đến lúc đó bị tôi đánh thì đừng có khóc nhè.

“Mời!” Giọng nói anh ta vừa cất, thế nhưng lập tức vọt lên đến trước mặt tôi.

Tôi rướn eo trông tới cái cây anh ta đáng lý đang dựa, lại nhìn nhìn vị trí hiện tại của hắn, cằm bỗng có cảm giác trật khớp. Khoảng cách ít nhất cũng phải đến 18 mét chứ ít gì? Chẳng lẽ là một đại hiệp?

Tay trái anh ta vòng ra sau thắt lưng, tay phải làm cái tư thế “Mời” với tôi, nói: “Ta chỉ phòng thủ không tấn công, ngươi cứ việc đánh tới”

“Vậy ta đây không khách khí nữa!”

Hắn vẫn chẳng thèm để ý tôi chút nào.

Tôi lui về phía sau một bước, hướng hắn cúi người chào thật thấp, nói: “Đây là lễ tiết”.

Hắn mỉm cười làm thế thủ, lại dùng tay phải hướng tôi bày ra cái tư thái “Mời”

Lấy người làm bia ngắm cảm giác thật sự rất khác, tôi dùng tay, sườn, đùi mà hạ thẳng tay, chạm chỗ nào cũng đều mềm mại thoải mái, không cảm thấy đau. Tôi càng đánh càng hăng, động tác cũng càng đánh càng nhanh, dần dần tìm lại được cảm giác thuở nào.

Có điêu, tôi cũng ẩn ẩn cảm thấy, người này công phu cực cao, hắn chỉ dùng một cước lại dễ dàng ngăn trở được tôi, hơn nữa căn bản không dùng sức.

Đại khái luyện được một canh giờ( Tôi cũng chậm chậm quen với cách tính giờ nơi đây rồi), cảm thấy bản thân đầm đìa mồ hôi, tay chân đau nhức. “Hôm nay luyện đến đây đi” Hắn lui về phía sau một bước, thoải mái tránh được đòn tấn công của tôi. Chân tôi mềm nhũn, lập tức ngồi trên mặt cỏ thở hồng hộc.

“Quá đã!” Tôi đơn giản nằm xuống, dù sao ở nơi này tôi cũng là đứa trẻ không có giáo dục.

“Đã?” hắn cũng ngồi xuống bên cạnh tôi, góc độ cúi nhìn vừa hay ngắm được cái cằm hình cung hoàn mỹ của hắn.

“Chính là ý nghĩa rất sảng khoái!” Đây là lần đầu tiên sau khi đến nơi đây tôi có cảm thụ thích thú như vậy, “Ê, ngươi tên là gì?”

Hắn mỉm cười nhìn tôi: “ ‘Ê’ cách xưng hô này thực sự không lễ phép”

“ Đấy là coi ngươi như bằng hữu nên mới tùy ý, ngươi cho rằng ta đối với ai cũng thế à?” Đó là phúc khí của ngươi, đồ ngốc! Tôi ném cho hắn một ánh mắt khinh thường.

Hắn cười khẽ lắc đầu: “Ta gọi là Mộ Sênh.”

“Mộ Sênh, ta gọi là A Hoa, Nguyệt Như Hoa” Tôi ngồi dậy, giơ ra tay phải muốn bắt tay với hắn. Hắn không hiểu điều này, kinh ngạc nhìn tôi. Tôi lập tức đem tay trái che lại tay phải chính mình, sau đó hai tay ôm quyền nói với hắn: “Hạnh ngộ! Hạnh ngộ!”

“Ngươi không biết động tác vái chào của con gái sao?” Hắn cười khẽ nói.

Giật mình, hắn cảnh tỉnh tôi mới biết được nguyên nhân lúc trước tôi hỏi Sơ Trần mà mọi người lại kinh ngạc.

“ Dù sao, ta cũng chẳng phải tiểu thư khuê các gì, cả đời này ta cũng không vào được nhà lớn đại gia, không bằng rong chơi giang hồ thì hơn” Có đôi khi tôi cảm thấy mình thực may mắn “sinh” trong gia đình bình dân, chỉ có điều hơi nghèo.

Hắn nghiền ngẫm nhìn tôi liếc một lát, từ từ nói: “Công tử nhà Lý tài chủ coi trọng ngươi, ngươi cho là có thể trốn thoát dễ dàng như vậy?”

“Cho nên ta đang suy nghĩ đối sách đấy thôi! Nếu bọn họ dám cướp con gái nhà lành, ta sẽ dùng nắm đấm nói chuyện, ta cũng chẳng phải là túi bột mỳ”. Tôi nắm chặt quyền hung hăng nói.

“Ha ha ha ———” vị zai đẹp này rốt cục cười ha hả, nhất thời ánh mắt trời sáng lạn.

“Ngươi cười cái gì?” Tôi tức giận nhìn hắn, “Ê! Ê! Mộ Sênh ngươi đứng đắn lại chút. Ta biết ngươi võ công cao cường, cho ý kiến giúp ta đi.”

“Võ công của ngươi, ta đời này chưa từng gặp, cũng thật kì lạ” Vô nghĩa, ngươi mà gặp rồi còn gọi là Karate nữa à?  “ Chiêu thức thực dụng đơn giản, nhưng ngươi không có nội lực tu vi, lực tay nói thẳng ra không đủ, cho nên không thể khống chế người”

Lời hắn nói cũng là thật: “Ngươi nói võ công của ta có thể đánh ngã được bao nhiêu người?”

Hắn rốt cục cũng hồi phục nụ cười ngọt lịm, giơ lên ba ngón tay.

“Á! Mới có ba người?” Ngày hôm đó chó săn đến có tận bảy tám tên. Tôi không khỏi nhớ tới trường hợp một tên ác bá cướp dân nữ trong đoạn kịch tục tĩu nào đó( chỗ này rút bớt vạn chữ, muốn xem thì mời mọi người lên mạng mà đào) khí lạnh chèn ép người là như thế nào!

“Là ba người hạ nhân thôi.” Hắn còn rất xem thường, cứ thế đem tôi khinh bỉ đến tận dãy Hy-ma-lay-a.

“Hừ!”

“Ngươi đã thấy qua công phu của nhị công tử Lý gia?” Hắn hình như rất rõ.

“Chưa, so với ngươi thì sao?”

“Cũng sàn sàn như nhau.” Lão huynh, ngươi cũng quá khiêm tốn đi? “ Lý Thần đại công tử kia là môn hạ kế thừa sư phụ Không Động phái, đao kiếm thương côn không gì không giỏi, tam công tử Lý Mặc là đệ tử của danh hiệp một thế hệ Dương Thiên Sóc, võ công này hắn còn hơn đại ca ba phần.”

“A? Khó trách lại nổi tiếng cả một vùng! Ngay cả võ công của đồ háo sắc cũng lợi hại như thế, ta đây coi như xong đời!” Từ nhỏ được biết những tên con trai kỷ cương bại hoại đều có sự nghiệp học hành tan nát, rồi qua loa mua một cái văn bằng cho xong việc. Cái tên Lý Thần kia có được tính là đột biến gien không đây?

Tôi giống như tóm được cọng cỏ cứu mạng mà túm lấy cánh tay hắn hỏi: “Ngươi có thể giúp ta không? Nếu bọn họ tìm tới cửa, ngươi có thể giúp ta đánh bọn họ chứ?”

Nếu “một cây làm chẳng nên non”, tôi cũng chỉ có thể đi tìm sự giúp đỡ. Tuy rằng, hắn lấy một chọi hai vẫn khó mà thắng, nhưng chí ít có thể dọa đối phương, tôi còn muốn tự mình suy nghĩ biện pháp cho hắn. Ví dụ như súng lục , bom hoặc là đại bác, nếu tôi có thể quay về hiện đại thì tốt rồi, nhưng tôi quay về rồi liệu có còn quay trở lại được chứ? Dừng ! Dừng!

Trên mặt tôi liên tục biến ảo vài biểu tình phong phú, thế nhưng hắn cũng không trả lời, coi cái mặt của tôi như đoạn phim điện ảnh mà xem. Cái tình hình này!

“Ê! Ngươi nói chuyện đi! Mặt của ta có cái gì đẹp?” Tôi lấy tay chụp xuống vai hắn, toàn là xương.

Hắn nghĩ một chút, nói: “ Ngày mai giờ này chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đây, ta dạy ngươi một bộ võ công, có thể ứng phó vài chiêu của vị đại công tử kia, phòng thân.”

Vậy tức là hắn đã đồng ý giúp tôi ứng phó với tên tam công tử rôi? Ha ha! Đúng, nếu muốn ngăn địch tất nhiên trước phải khiến bản thân trở mạnh mẽ, tôi thật sự là thiên tài.

“Được! Một lời đã định! Không gặp không về!”

“Không gặp không về!”

Chúng tôi vỗ tay một cái với nhau làm chứng cho giao ước.

Tôi có dự cảm, A Hoa tương lai nhất định là một hiệp nữ hô mưa gọi gió, sau đó đánh chiếm thiên hạ không có địch thủ!

Nữ nhân sĩ giang hồ yêu quí, ta đến đây!

Tôi hưng phấn mà xuống núi vọt đi rất nhanh, chạy vội trên con đường nhỏ đầy bùn đất, cảm xúc vui sướng không phải là thứ mà cái thềm đá núi kia có thể cảm nhận được.

“Cha! Mẹ! Tiểu đệ! A Hoa đã trở lại!” Tôi bắt đầu thích cái tên này.

“Cha! Mẹ!” đều đi đâu rồi? Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.

Tiểu đệ mở cửa vội vọt ra: “Tỷ!  tỷ! ngươi rốt cục đã về!”

Phía sau còn có một người con trai quý khí lóa mắt, tay hắn cầm quạt giấy, ý cười tha thiết. Nếu không phải trên người hắn mặc bộ trang phục kim tuyến chỉ bạc kia, tôi còn cho rằng người đàn ông của mình đi ra nghênh đón.

“Tỷ, vị công tử này ở nhà chờ ngươi đã hai canh giờ. Hắn nói hắn là bằng hữu của ngươi”

Tiểu đệ chỉ vào người con trai phía sau.

Hắn gập chiếc quạt lại, ra khỏi cửa bước đến, bên trong âm thanh dịu dàng mang theo từ tính: “ Đã lâu không gặp.”

Hết chương 6

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s