Gả bán A Hoa: Chương 5 + 6

Chương 5: Ép gả

0001c7fc1e178a82724fe769f703738da877e8b4

“Cái gì? Cùng với tên ngốc kia? Còn là làm thiếp?”

Toàn bàn ăn mọi người nhìn tôi giống như đang xem quái vật, ngoại trừ cái tên Lý Húc kia còn đang hưng phấn mà vỗ tay gọi tôi: “Vợ! Vợ!”

“Làm sao? Con trai bảo bối của ta còn không xứng với cái đồ tiện phụ nhà ngươi?!” Lý tài chủ cũng đứng lên điên cuồng nói, một tay đập vang cái bàn. Xung quanh nhất thời không có tiếng hít thở, đều nhìn về phía chúng tôi.

Gì cơ! Ông cho là vỗ vỗ cái bàn bụi là có thể dọa bà cô tôi đây á? Hôm nay, tôi sẽ cho ông mở rộng tầm mắt mà biết cái gì gọi là bản sắc đàn bà!

“ Cha mẹ!”, tôi không thèm nói chuyện với lợn, “ cha mẹ tại sao có thể đồng ý đem chung thân đại sự của con gái phó thác cho một tên ngốc?”.

“Khuê nữ, Lý tài chủ đã cho đủ 5 lượng bạc rồi!” Cha già vô sỉ run run vươn ra một bàn tay.

Tôi thèm vào! Cha mẹ bên kia của tôi đã tốn đủ mấy chục vạn mới đem tôi nuôi dưỡng thành một sinh viên đại học kinh tế quốc tế chuyên nghiệp, còn kiêm cả công việc kiếm tiền cổ phiếu trong tương lai, các người thế mà chỉ bán tôi đi có —— 5 lượng bạc!

“Hai người biết thịt lợn bao nhiêu tiền một cân không?” Trong lòng tôi có một ngọn lửa rồi.

“ Biết, hai văn tiền một cân” Cha nơi này thật là chất phác, vậy mà nghe cũng không hiểu ra được.

“Cha! Mẹ! Giết người chẳng qua là đầu rơi, hai người vẫn nên đem con gái giết làm thịt lợn bán đi!” Tôi biết giọng nói của mình đã cất cao vang xa tới xung quanh rồi.

“Khuê nữ! con không hiểu, tiền kia là dùng để…” Mẹ tôi lại bắt đầu lải nhải.

“Việc ấy con hiểu được, là hai người không hiểu ý của con gái.” Tôi không muốn nghe lại nữa.

“Khuê nữ! con không hiểu, Lý lão gia có tiền, chỉ có ông ấy nguyện ý…….” Mẹ vẫn còn tiếp tục.

“Con hiểu rồi, chính là tiền giá trị hai bữa cơm” Mẹ, mẹ có thể hay không bớt tính toán sổ sách đi.

“Khuê nữ! con không hiểu…” Mẹ à, rốt cuộc ai không hiểu?

“Được rồi, không cần nói nữa, con cái gì cũng đều hiểu.” Nếu không chính là vấy bẩn chỉ số thông minh của tôi.

“ Việc này thế nhưng không phải do ngươi định đoạt!” Lý tài chủ quyết định thật nhanh, “Nguyệt lão đầu, ông nghe đây! Ta mồng tám tháng sau sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Cho dù là thi thể, ông cũng phải mang tới! Chúng ta đi!”.

Hắn vung tay lên, lập tức rút quân, nghênh ngang mà về.

Những người khác cũng theo đuôi ra, lúc “chia tay” còn có từng người để lại mấy lời tâm huyết như sau——

Lý tài chủ phu nhân trợn trắng mắt nhìn tôi một cái: “ Cho mày mặt mũi còn không biết xấu hổ! Hừ!”.

Tôi đã nói là không thèm các người còn cứ cho? Khinh bỉ!

Tiểu Bạch – Lý Húc cười tủm tỉm rồi nói một câu: “ Ta chờ nàng đấy, vợ à!”.

Cầm cục gạch đập vào đầu ngươi, tin không?!

Tên sắc quỷ kia mị mị gí sát vào mặt tôi, khiến cái đầu của tôi đoán chừng bị bức ra phía sau 30 mm, mở miệng nói: “ Ta biết nàng không thèm thằng ngốc kia, muốn theo ta đúng không? Nàng dáng vẻ phóng túng như vậy, ta vừa vào đây đã thấy được. Nàng yên tâm chỉ cần nàng vào cửa, ta nhất định sẽ từ từ đối đãi tốt với nàng, a ha ha ha!

Tên kia tiện nhân! tiện nhân ! tiện tiện nhân!

Tôi dùng ánh mắt phóng ra đao đem một đám bọn họ giết sạch.

“Vậy….vậy phải làm sao bây giờ?”Cha mẹ sợ tới mức lạnh run,” A Hoa, con xem họa con gây đi! Về sau vào Lý gia có thể không có ngày tháng tốt đẹp rồi.”

Thiên tài vào Lý gia á! Không có một thứ nào tốt.

“Vị đại gia này, người đều đi rồi, tiền cơm …” Thái độ của tiểu nhị có chút ngạo mạn.

“Thế này phải làm sao bây giờ!” Mẹ một bên khóc lóc, “Tiền này lấy ở đâu ra đây”.

Ai nói mời khách tới, như thế mà không giữ lời. Cha, cha cùng với cái loại người này buôn bán, không sợ đổi con gái rồi không có tiền thì sao?!

“Tiểu ca, chỗ này hết bao nhiêu tiền?” Cha nhỏ giọng hỏi tiểu nhị kia.

“Ba lượng.”

Năm lượng bạc chỉ còn thừa có hai lượng, tôi trở thành sản phẩm quy ra tiền giảm giá, hay là loại cần tạm ứng rồi. Tôi ngốc đứng ở một bên, sâu sắc nhận ra nỗi bi ai một phân tiền cũng làm khó anh hùng.

“Tiểu ca, tiền này ta trả.” ở đằng sau tấm mành một zai đẹp hoàng sam cẩm y bước tới, vung ra một nắm bạc vụn.

“Đa tạ ân công! Đa tạ ân công!” Cha mẹ liên tục gật đầu cúi người.

Tôi nhìn anh ta, bởi vì anh ta cũng đang nhìn tôi.

Cùng người đối diện, tôi không yếu thế!

Anh ta mỉm cười, đối với tôi chỉa chỉa lên ngón tay cái.

Tôi cùng nâng cằm, trả lại anh ta nụ cười cao ngạo.

“Vị ân công này, có thể lưu lại danh tính? Để sau này mỗi ngày chúng ta sẽ dâng hương bái phật cầu đức cho người” Cha nói, nhưng tôi lại hoài nghi ý định tốn tiền mua hương của ông.

“Không cần, có duyên ắt sẽ gặp lại” Dứt lời anh ta vội lướt qua bên người tôi mà đi, lưu lại một làn cổ long hương thanh nhã, thực sự có cảm giác thương nhớ.

“Cha! Cha! Chúng ta bây giờ quay trở về không?” Thằng em trước giờ câm như hến rốt cục cũng lên tiếng.

“Ngu ngốc! Hiện tại không ăn thì ăn lúc nào?” Tôi đặt mông ngồi xuống, gió cuốn mây trôi bắt đầu càn quét.

Hương vị của cái quán cơm này thật sự rất khá! Chờ tôi có tiền, mỗi ngày sẽ tới nơi này ăn!

—————-

Đã lâu không biết tới mùi vị của thịt, mới sáng tỉnh dậy vẫn còn cảm giác miệng đầy dư hương, tâm tình thật là tốt!

Cha mẹ, mới sáng sớm đã quỳ ở trong sân khấn vái trời đất cho phẩm hạnh tốt đẹp của cái tên dễ nhìn kia, khiến cho tôi lại muốn cảm thán đức tính chất phát của người dân lao động, cái quyết định muốn giúp mấy người này thoát khỏi nghèo khó làm giàu cũng càng thêm kiên định.

A Hoa, cô ở thế giới bên kia cũng phải đối xử với bố mẹ tôi tốt nhá!

Từ hôm nay tính đến mùng tám tháng sau có hai mươi mấy ngày, tôi suýt nữa quên mất tính ngày.

Bảo tôi ngoan ngoãn gả đi ư?! mơ cũng đừng nghĩ đến. Cho nên việc trọng đại đầu tiên phải giải quyết là giúp bản thân giải vây như thế nào. Dùng ngón chân cái để nghĩ cũng biết, tên ác bá kia nếu không lấy được người sẽ làm khó chúng tôi thành cái dạng gì.

Bọn họ nhất định sẽ tìm tới làm loạn với sự giúp đỡ của mấy tên chó săn. Tôi kiểm kê một chút quý giá trong nhà: một cái bàn có vài lỗ thủng, bốn cái ghế đẩu nhỏ, có mấy cái chân còn không chắc chắn, còn có một cái bát tô cùng một bình đựng muối,mấy thứ linh tinh như cái chậu miệng sứt mẻ. Đúng rồi! Còn có hai cái chăn bốn mùa thông dụng chằng chịt miếng vá nữa.

Tôi biết trên thế giới này ngoại trừ kim cương ra, những thứ quý giá thường rất mong manh, ví dụ như lòng dạ đàn bà, lời bịa đặt của đàn ông*. Mới cả cái cảnh “bình nát ghế gãy” của nhà mình, tôi có thể yên tâm mà để cho bọn họ chỉ huy sao?!

(*có câu lời nói dối của đàn ông có thể lừa gạt phụ nữ một đêm, còn lời nói dối của phụ nữ có thể lừa gạt đàn ông một đời.)

 Vì thế tôi quyết định mấy ngày tới phải bắt nhanh thời gian luyện tập chút Karate, ép tay chân phải luyện được đến khi thành thục.

Làm xong việc nhà đã đến buổi chiều, tôi chạy đến một vùng đất trống đầy cỏ trên núi bắt đầu luyện, đó là chỗ mà hôm trước đi lên núi kiểm tra phát hiển ra, không có người  nào lui tới.

Biết vì cái gì mà các cao thủ muốn bế quan tu luyện không? Bingo! Chính là vì nếu có ngã sấp mặt xuống cũng không có ai nhìn thấy, khi đi ra chính là cao thủ. Tôi không có thời gian ngắm núi hay chạy đi tìm sơn động, nên chỉ có thể trên bãi đất trống này tiến hành thôi.

Trước làm cái vái đầu, tinh thần võ sĩ đạo tuyệt không thể quên. Tôi hít sâu một hơi, hai tay co lai giơ lên nắm đám, tư tưởng tiến vào trạng thái hồi tưởng.

Hự!…Hự!…Hây!… Hô!

Hự!…Hự!…Hây!… Hô!

Kiệt Luân đại ca, lời hát anh sử dụng xem ra thực quá mượt rồi.

Bắt đầu trên chắn, dưới chắn chờ động tác phòng thủ đến thì né trước rồi truy kích, lại quay về chiêu thức đá chờ tiến công, tôi thuần thục luyện đến mấy lần. Sau đó, tìm một thân cây nhỏ làm bia ngắm.

“Xin lỗi, cây nhỏ! Thân cổ thụ quá cứng, tay đau lắm. Cành cây của ngươi nhỏ hơn, còn có tính đàn hồi, đành phải để ngươi chịu thiệt thòi giúp ta luyện tập vậy, hy vọng ngươi tha thứ! Ta lần sau nhất định nhất định sẽ tưới nhiều nước cho ngươi.” Tôi vuốt ve thân cây nhỏ mà nói với nó vạn phần xin lỗi.

Sau đó, tôi lui tới phía sau một bước, hướng nó thật sâu khom người chào.

“Ta phải bắt đầu rồi …. Ya!”

“A…đau quá….á…á…!”

Tôi xoa xoa mu bàn tay oa oa kêu lên! Nước mắt đều do đau đến bức phải trào ra ngoài.

Ngày mai, tôi nhất định dùng cái quần cộc nát kia của cha già chế thành khăn buộc tay mới được, may mắn lúc ấy không xúc động mà làm ra cái khăn trùm đầu.

Tôi đong đầy nước mắt nhìn xung quanh, muốn tìm một cái cây non hơn. Vậy mà lại thấy có một tên đang rình trộm, ra vẻ thích ý tựa vào một thân cây, cứ nhìn chằm chằm tôi, khuôn mặt đẹp trai nhưng lại mang theo nụ cười trào phúng.

Hết chương 5

———————————

Chương 6: Cùng luyện

 1134b87eca806538a062a2d397dda144ac348209

“Là ngươi? Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Kia không phải là anh chàng đẹp trai lần trước trả tiền giúp chúng tôi đó sao? Một thân quần áo lam nhạt lộ ra vẻ phiêu dật.

Sẽ không đến bảo tôi lấy thân báo đáp đấy chứ? Tôi vẫn còn chút hội chứng tổng hợp bị bức bán thân. Tuy rằng cái bữa cơm ba lượng bạc kia, ban đầu có vẻ còn lợi ra được hai lượng của tên Lý tài chủ, nhưng tính ra vẫn là kinh doanh lỗ vốn, tôi đây không thèm!

“Vừa lúc đi ngang qua, lại nhìn thấy một cô gái yếu mềm đang khóc, nên muốn đến xem thử nguyên do.” Anh chàng đẹp trai nhẹ nhàng bâng quơ phun ra một câu.

Sặc! Cô gái yếu mềm?

Tôi gạt nước mắt, quyệt miệng, nhấc cằm, nói: “ Vị công tử này xem ra rất coi thường ta, có rảnh rỗi cùng cô gái yếu mềm chơi đùa chút?” Là chính anh muốn khiêu chiến, đến lúc đó bị tôi đánh thì đừng có khóc nhè.

“Mời!” Giọng nói anh ta vừa cất, thế nhưng lập tức vọt lên đến trước mặt tôi.

Tôi rướn eo trông tới cái cây anh ta đáng lý đang dựa, lại nhìn nhìn vị trí hiện tại của hắn, cằm bỗng có cảm giác trật khớp. Khoảng cách ít nhất cũng phải đến 18 mét chứ ít gì? Chẳng lẽ là một đại hiệp?

Tay trái anh ta vòng ra sau thắt lưng, tay phải làm cái tư thế “Mời” với tôi, nói: “Ta chỉ phòng thủ không tấn công, ngươi cứ việc đánh tới”

“Vậy ta đây không khách khí nữa!”

Hắn vẫn chẳng thèm để ý tôi chút nào.

Tôi lui về phía sau một bước, hướng hắn cúi người chào thật thấp, nói: “Đây là lễ tiết”.

Hắn mỉm cười làm thế thủ, lại dùng tay phải hướng tôi bày ra cái tư thái “Mời”

Lấy người làm bia ngắm cảm giác thật sự rất khác, tôi dùng tay, sườn, đùi mà hạ thẳng tay, chạm chỗ nào cũng đều mềm mại thoải mái, không cảm thấy đau. Tôi càng đánh càng hăng, động tác cũng càng đánh càng nhanh, dần dần tìm lại được cảm giác thuở nào.

Có điêu, tôi cũng ẩn ẩn cảm thấy, người này công phu cực cao, hắn chỉ dùng một cước lại dễ dàng ngăn trở được tôi, hơn nữa căn bản không dùng sức.

Đại khái luyện được một canh giờ( Tôi cũng chậm chậm quen với cách tính giờ nơi đây rồi), cảm thấy bản thân đầm đìa mồ hôi, tay chân đau nhức. “Hôm nay luyện đến đây đi” Hắn lui về phía sau một bước, thoải mái tránh được đòn tấn công của tôi. Chân tôi mềm nhũn, lập tức ngồi trên mặt cỏ thở hồng hộc.

“Quá đã!” Tôi đơn giản nằm xuống, dù sao ở nơi này tôi cũng là đứa trẻ không có giáo dục.

“Đã?” hắn cũng ngồi xuống bên cạnh tôi, góc độ cúi nhìn vừa hay ngắm được cái cằm hình cung hoàn mỹ của hắn.

“Chính là ý nghĩa rất sảng khoái!” Đây là lần đầu tiên sau khi đến nơi đây tôi có cảm thụ thích thú như vậy, “Ê, ngươi tên là gì?”

Hắn mỉm cười nhìn tôi: “ ‘Ê’ cách xưng hô này thực sự không lễ phép”

“ Đấy là coi ngươi như bằng hữu nên mới tùy ý, ngươi cho rằng ta đối với ai cũng thế à?” Đó là phúc khí của ngươi, đồ ngốc! Tôi ném cho hắn một ánh mắt khinh thường.

Hắn cười khẽ lắc đầu: “Ta gọi là Mộ Sênh.”

“Mộ Sênh, ta gọi là A Hoa, Nguyệt Như Hoa” Tôi ngồi dậy, giơ ra tay phải muốn bắt tay với hắn. Hắn không hiểu điều này, kinh ngạc nhìn tôi. Tôi lập tức đem tay trái che lại tay phải chính mình, sau đó hai tay ôm quyền nói với hắn: “Hạnh ngộ! Hạnh ngộ!”

“Ngươi không biết động tác vái chào của con gái sao?” Hắn cười khẽ nói.

Giật mình, hắn cảnh tỉnh tôi mới biết được nguyên nhân lúc trước tôi hỏi Sơ Trần mà mọi người lại kinh ngạc.

“ Dù sao, ta cũng chẳng phải tiểu thư khuê các gì, cả đời này ta cũng không vào được nhà lớn đại gia, không bằng rong chơi giang hồ thì hơn” Có đôi khi tôi cảm thấy mình thực may mắn “sinh” trong gia đình bình dân, chỉ có điều hơi nghèo.

Hắn nghiền ngẫm nhìn tôi liếc một lát, từ từ nói: “Công tử nhà Lý tài chủ coi trọng ngươi, ngươi cho là có thể trốn thoát dễ dàng như vậy?”

“Cho nên ta đang suy nghĩ đối sách đấy thôi! Nếu bọn họ dám cướp con gái nhà lành, ta sẽ dùng nắm đấm nói chuyện, ta cũng chẳng phải là túi bột mỳ”. Tôi nắm chặt quyền hung hăng nói.

“Ha ha ha ———” vị zai đẹp này rốt cục cười ha hả, nhất thời ánh mắt trời sáng lạn.

“Ngươi cười cái gì?” Tôi tức giận nhìn hắn, “Ê! Ê! Mộ Sênh ngươi đứng đắn lại chút. Ta biết ngươi võ công cao cường, cho ý kiến giúp ta đi.”

“Võ công của ngươi, ta đời này chưa từng gặp, cũng thật kì lạ” Vô nghĩa, ngươi mà gặp rồi còn gọi là Karate nữa à?  “ Chiêu thức thực dụng đơn giản, nhưng ngươi không có nội lực tu vi, lực tay nói thẳng ra không đủ, cho nên không thể khống chế người”

Lời hắn nói cũng là thật: “Ngươi nói võ công của ta có thể đánh ngã được bao nhiêu người?”

Hắn rốt cục cũng hồi phục nụ cười ngọt lịm, giơ lên ba ngón tay.

“Á! Mới có ba người?” Ngày hôm đó chó săn đến có tận bảy tám tên. Tôi không khỏi nhớ tới trường hợp một tên ác bá cướp dân nữ trong đoạn kịch tục tĩu nào đó( chỗ này rút bớt vạn chữ, muốn xem thì mời mọi người lên mạng mà đào) khí lạnh chèn ép người là như thế nào!

“Là ba người hạ nhân thôi.” Hắn còn rất xem thường, cứ thế đem tôi khinh bỉ đến tận dãy Hy-ma-lay-a.

“Hừ!”

“Ngươi đã thấy qua công phu của nhị công tử Lý gia?” Hắn hình như rất rõ.

“Chưa, so với ngươi thì sao?”

“Cũng sàn sàn như nhau.” Lão huynh, ngươi cũng quá khiêm tốn đi? “ Lý Thần đại công tử kia là môn hạ kế thừa sư phụ Không Động phái, đao kiếm thương côn không gì không giỏi, tam công tử Lý Mặc là đệ tử của danh hiệp một thế hệ Dương Thiên Sóc, võ công này hắn còn hơn đại ca ba phần.”

“A? Khó trách lại nổi tiếng cả một vùng! Ngay cả võ công của đồ háo sắc cũng lợi hại như thế, ta đây coi như xong đời!” Từ nhỏ được biết những tên con trai kỷ cương bại hoại đều có sự nghiệp học hành tan nát, rồi qua loa mua một cái văn bằng cho xong việc. Cái tên Lý Thần kia có được tính là đột biến gien không đây?

Tôi giống như tóm được cọng cỏ cứu mạng mà túm lấy cánh tay hắn hỏi: “Ngươi có thể giúp ta không? Nếu bọn họ tìm tới cửa, ngươi có thể giúp ta đánh bọn họ chứ?”

Nếu “một cây làm chẳng nên non”, tôi cũng chỉ có thể đi tìm sự giúp đỡ. Tuy rằng, hắn lấy một chọi hai vẫn khó mà thắng, nhưng chí ít có thể dọa đối phương, tôi còn muốn tự mình suy nghĩ biện pháp cho hắn. Ví dụ như súng lục , bom hoặc là đại bác, nếu tôi có thể quay về hiện đại thì tốt rồi, nhưng tôi quay về rồi liệu có còn quay trở lại được chứ? Dừng ! Dừng!

Trên mặt tôi liên tục biến ảo vài biểu tình phong phú, thế nhưng hắn cũng không trả lời, coi cái mặt của tôi như đoạn phim điện ảnh mà xem. Cái tình hình này!

“Ê! Ngươi nói chuyện đi! Mặt của ta có cái gì đẹp?” Tôi lấy tay chụp xuống vai hắn, toàn là xương.

Hắn nghĩ một chút, nói: “ Ngày mai giờ này chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đây, ta dạy ngươi một bộ võ công, có thể ứng phó vài chiêu của vị đại công tử kia, phòng thân.”

Vậy tức là hắn đã đồng ý giúp tôi ứng phó với tên tam công tử rôi? Ha ha! Đúng, nếu muốn ngăn địch tất nhiên trước phải khiến bản thân trở mạnh mẽ, tôi thật sự là thiên tài.

“Được! Một lời đã định! Không gặp không về!”

“Không gặp không về!”

Chúng tôi vỗ tay một cái với nhau làm chứng cho giao ước.

Tôi có dự cảm, A Hoa tương lai nhất định là một hiệp nữ hô mưa gọi gió, sau đó đánh chiếm thiên hạ không có địch thủ!

Nữ nhân sĩ giang hồ yêu quí, ta đến đây!

Tôi hưng phấn mà xuống núi vọt đi rất nhanh, chạy vội trên con đường nhỏ đầy bùn đất, cảm xúc vui sướng không phải là thứ mà cái thềm đá núi kia có thể cảm nhận được.

“Cha! Mẹ! Tiểu đệ! A Hoa đã trở lại!” Tôi bắt đầu thích cái tên này.

“Cha! Mẹ!” đều đi đâu rồi? Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.

Tiểu đệ mở cửa vội vọt ra: “Tỷ!  tỷ! ngươi rốt cục đã về!”

Phía sau còn có một người con trai quý khí lóa mắt, tay hắn cầm quạt giấy, ý cười tha thiết. Nếu không phải trên người hắn mặc bộ trang phục kim tuyến chỉ bạc kia, tôi còn cho rằng người đàn ông của mình đi ra nghênh đón.

“Tỷ, vị công tử này ở nhà chờ ngươi đã hai canh giờ. Hắn nói hắn là bằng hữu của ngươi”

Tiểu đệ chỉ vào người con trai phía sau.

Hắn gập chiếc quạt lại, ra khỏi cửa bước đến, bên trong âm thanh dịu dàng mang theo từ tính: “ Đã lâu không gặp.”

Hết chương 6

Advertisements

Gả bán A Hoa: Chương 3 + 4

Chương 3: Nhà mới của tôi

“A Hoa! A Hoa!”

A Hoa ở nơi nào? Tôi đông xem tây ngắm. Chung quanh có mấy con chó săn, chẳng lẽ là tìm một con trong số chúng nó?

Thẳng đến khi ngưu lang kia hai tay một phen nắm trên cái vai của tôi, kích động cuồng hét A Hoa. Tôi rốt cục tuyệt vọng trầm trọng biết tên kia là tên… của mình.

“Ta là Kim—-Sam—-Soon*!” Tôi chừng to mắt, tức giận không thể át chế.

(*Kim Sam Soon tiếng Hán là Kim Tam Thuận, lấy ra từ bộ phim của Hàn Quốc, đây là một cái tên rất quê mùa^^)

“A Hoa, muội làm sao vậy? Muội không cần làm huynh sợ! Huynh là Tiểu Hổ  đây”

“A Hoa, muội ngã xuống từ chỗ cao thế kia sao? Muội xem mặt mũi đều tím bầm rồi này!”

“A Hoa, về nhà được không? Cha mẹ đang chờ , muội biết không?”

Đúng! Về nhà. Con đường đi duy nhất của tôi chính là muốn trở về cái thời đại hoàng kim của bản thân, làm lại cuộc đời.

Tôi không để ý đến hắn, một tay nhẹ nhàng gạt ra hai tay của hắn, quay người lại, tự nhìn tự nói: “ Mình chỉ cần theo đường cũ đi là có thể trở về nhà rồi.”

Tiếp tục đọc

Gả bán A Hoa: Chương 1 + 2

Chương 1: Chiếc Ferrari kim cương đen cực phẩm.

 

Một đêm hè ở Hàng Châu như thế nào? Dứt khoát là oi ả!

Vậy mà, tôi vẫn phải chen chúc trong cái xe buýt lửa thiêu lửa đốt này, nghe giọng RAP khàn khàn của máy điều hòa phả ra không có một chút mát mẻ.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy mình số khổ.

Bây giờ, đã là tám giờ tối, thế mà còn bị mẹ già một phen cầm chổi đuổi ra khỏi cửa.

Mẹ già nói, hôm nay nếu tôi đi xem mặt không thành, thì cả đời đừng nghĩ đến việc bước vào cửa nhà nữa!

Có đôi khi tôi thật sự hoài nghi logic của mẹ già có vấn đề, nếu như tôi đi theo tên đàn ông xem mặt nào đó rồi chạy mất, vậy chẳng phải đã bước vào cửa nhà người khác sao?

Nhưng, không sao cả. Xem mặt thì cũng đã đầy đủ 68 lần rồi, tôi luôn có biện pháp khiến người ta “xem” không nổi mình luôn.

Ha ha!

Mẹ già, mẹ có biết tại sao không?

Bản tiểu thư có chiêu độc môn tất sát!

Chịu đựng trên cái xe buýt một tiếng, cuối cùng cũng đã tới trạm rồi. Cửa sau vừa mở ra, tôi lập tức nghiêng ngả đi xuống.

Trong dòng người đi tới đi lui, rất nhanh đã tới cái quán cà phê kia.

Bên trong tràn ngập nam nữ tiểu tư*, ăn mặc thời thượng điệu đà. Đã thế hôm nay bản tiểu thư chính là mặc cái áo sơ mi trắng với quần ngố bò, một bím tóc đuôi ngựa dày nặng sau đầu ngúng nga ngúng nguẩy, để coi các người thích xem mắt hay không~

(*小 资: chỉ những người được học và ảnh hưởng lối sống theo kiểu âu mĩ,có nghề nghiệp ổn định, lương cao, mức sống cao, kiểu như dân công sở văn phòng)

Tôi tiến vào cửa lớn, nhân viên phục vụ liền tươi cười chào đón: “ Xin hỏi, quí khách có đặt trước không?”

Đừng để ý đến tôi, tôi đến tìm người!

Tôi nhấc di động gọi…nheo mắt hướng phía cửa sổ có một người đàn ông đang nghe máy. Ai da! thoạt nhìn đẹp trai dã man!

“A, xin hỏi cô là… ” lời nói chính là của anh chàng đẹp giai kia.

“Tôi là Lê Hiểu Lan. Tôi tới rồi”,  vội vàng hướng hắn đi tới, lộ ra một nụ cười chết người điển hình khả ái nhất của bản tiểu thư.

Có biết nụ cười này của tôi hại chết bao nhiêu người rồi không?

Vào một công ty nổi tiếng 1 năm lẻ 2 tháng, đám bướm loạn gió cuồng theo đuổi tôi, lớp trước vừa đổ ngã lớp sau đã trào lên, không dưới trăm người, chiếm tổng số 10% nhân số của công ty. Tương đương với tốc độ tăng trưởng GDP hằng năm.

Phòng kinh doanh số 5 bởi vì có tôi gia nhập, thành tích trong một thời gian ngắn từ cuối cùng đã lên đến vị trí thứ nhất toàn công ty, làm hại những nhân viên kinh doanh của bộ phận khác không đổi nghề đi ăn máng khác thì cũng tinh thần sa sút chán nản.

Nào là 4 năm đại học trước đây, rồi xuống đến cấp 3 nữa … do số người của trường học quá nhiều, nhớ không rõ.

Cho nên, lão mẹ thường thường nhìn tôi lải nhải: “Hiểu Lan nhà mình rõ ràng ngoại hình rất được, tại sao lại không có người thích?”.

—————-

“Anh Trần?” Hắn vừa nãy nói mình tên là gì nhỉ, tôi không nhớ nổi.

“Trần Tân Vũ. Em là Hiểu Lan đúng không?” Tên con trai dưới ánh đèn đứng dậy chào đón,  “ Mời ngồi!”.

—–thèm vào……… sớm như vậy đã đem tổ tông của tôi bán đi, bản tiểu thư họ Lê!

Trong lòng tôi, thật sâu, thật sâu khinh thường hắn, nhưng nụ cười “giết người” trên mặt vẫn không giảm, trang nhã ngồi xuống.

Nhân viên phục vụ đưa tới cho tôi một ly nước tinh khiết chứa vị chanh, còn mang cả cái menu.

“Một ly Espresso, nếu có Double Espresso thì càng tốt” .Hình như tôi là loại phụ nữ yêu cà phê như mạng, đặc biệt thích cà phê đậm, menu hoàn toàn trở nên dư thừa.

“Anh Trần…Trần…” gọi là cái gì, tôi vẫn còn nhớ không nổi, dù sao nhiều nhất là 1 tiếng nữa, chúng Tôi liền BYE-BYE, tên căn bản không cần thiết.

“Gọi tôi là Tân Vũ đi.” hắn thế mà lại ném cho tôi một nụ cười tà mị,thiếu chút nữa đem tôi mất bình tĩnh.

Ai ya, lại là một tên sát thủ thiếu nữ, lần này gặp phải kỳ phùng địch thủ rồi!

“Ha ha, anh Tân Vũ, trên đường kẹt xe, giao thông Hàng Châu này, aizz, anh cũng biết…” Muộn nửa tiếng, luôn luôn phải giải thích một chút, đây là phép lịch sự.

“ Đến đây là tốt rồi! ” Hắn cắt đứt chủ đề nói chuyện quan trọng, mà tôi nghĩ muốn từ từ đánh giá cái giao thông của Hàng Châu này, lại còn thoải mái hưởng thụ một ngụm Cappuccino, thần sắc lười biếng trong ánh mắt lộ ra ái muội, hướng tôi bắn tới.

Trong tim tôi nhất thời như tan chảy!

Không được! Không được! Khi còn đi học, bố mẹ ngày ngày bắt tôi đọc sách luyện viết, hiện tại thật vất vả mới được giải phóng, tôi làm sao có thể vội vội vàng vàng đi tìm một tên đàn ông đến quản lí mình? Cuộc sống quí tộc độc thân hằng mơ ước, đang hướng tôi nhiệt tình vẫy gọi.

Cho nên, ngày hôm nay, đối diện với cao thủ như thế này, tôi quyết định lấy tĩnh chế động!

Tôi dùng làn mi cong dài, tươi cười quyến rũ, ôn hòa nhìn về phía hắn, giống như đang ngắm một con chó chăn cừu Scotland đáng yêu.

Mười giây, hai mươi giây, ba mươi giây….. hắn rốt cục cũng đem ánh mắt đối diện với tôi chuyển hướng tách cà phê trên tay, cười càng thêm tà mị.

Tôi có thể dùng mắt thần của mình đánh bại hắn rồi ư? Không sai!

Tôi âm thầm vui sướng, tuy rằng chính mình thiếu chút nữa bị nướng trọn.

“Hiểu Lan, đối với bạn đời tương lai, em có yêu cầu gì không?”

Ê! Ê! Cứ gọn gàng dứt khoát như vậy?

Trước kia những người đã xem mặt qua, không phải người nào cũng đều một phen đông tán dóc, tây nói chuyện cùng một chủ đề sao?  Thế nào mà tên Tân Vũ này chuyển đề tài giống như đi đàm phán vậy.

Đã thế, tên kia bản tiểu thư liền tốc chiến tốc thắng, không cần khách khí xuất ra tuyệt chiêu “tất sát*” của mình.

(*(diệt sạch))

Tôi cũng tao nhã thưởng thức cà phê, chậm rãi nói: “Tôi thấy mình yêu cầu không nhiều, chỉ là muốn tìm một người diện mạo, bằng cấp,  cả thu nhập không làm mình thất vọng.

“Như thế nào mới tính là người không làm em thất vọng?” Hắn hình như cảm thấy rất hứng thú, khà khà, rơi vào tròng rồi sao?!

“Diện mạo phải đẹp trai, chiều cao phải trên 180 cm; bằng cấp ít nhất phải là cử nhân; thu nhập đương nhiên cũng không thể thấp, ngoại trừ phải có nhà 200 mét vuông không thế chấp không cầm cố trong nội thành Hàng Châu ra… thì còn cần có thu nhập hàng năm trên 30 vạn*, xe đương nhiên cũng là thứ không thể thiếu”.

(*(~900 triệu VND))

Đầy đủ vật chất nha? Mọi người khi nghe được cái “Báo giá” của tôi, đều ảm đảm, hao tổn tinh thần.

Có vài người cười nhạt, có vài người chùn bước cảm thán, lại có vài người phẫn nộ chất vấn, còn có tên lập tức xoay người chạy khỏi hiện trường, ngay cả hóa đơn cũng không trả tiền, cực kì không có phong độ quân tử.

Tôi lại tao nhã nếm thử mỹ vị của cà phê, thưởng thức biểu tình sắp biến đổi của hắn.

“ Đã từng nghe nói qua em yêu cầu rất cao…” hắn đan ngón tay vào nhau, từ từ nói: “Có điều sau khi nghe xong ,vẫn không có vấn đề gì.”

Vẫn không có vấn đề gì? Tôi thiếu chút nữa phun hết cà phê trong miệng.

“Chiều cao của tôi là 182cm, tốt nghiệp MBA của đại học Cambridge Anh quốc, thu nhập hằng tháng 10 vạn,mặt khác…” Hắn “biến ảo thuật” từ trong chiếc cặp mang ra một đống lớn văn bằng, không không, là giấy chứng nhận, một tập bày ra cho tôi xem.

“ Giấy chứng minh thư của tôi, giấy chứng nhận, còn có ba tờ công chứng bất động sản: hai căn nhà ở bên cạnh Tây Hồ – Hàng Châu, một cái biệt thự, một căn hộ; và một cái biệt thự cạnh bờ biển. Đúng rồi, còn có cái giấy chứng nhận bằng lái, xe Ferrari thể thao,màu đen, rất cool. Đáng tiếc, mấy ngày hôm trước tôi đem đi chơi đua bị hỏng mất, bây giờ vẫn còn ở gara sửa xe, cho nên hôm nay chỉ có thể cho em xem thử giấy chứng nhận, lần sau dẫn em đi xem đồ thật.”

Hắn nhún nhún vai tiếp tục nói: “Tôi biết cầm đám giấy chứng nhận này là cách rất lỗi thời, nhưng đầu năm nay, trao đổi tín dụng không có giấy tờ chứng nhận rất khó, nên chỉ có thể thỉnh thoảng “quê” một chút vậy!”

Bày ra trước mắt dĩ nhiên là một cái xe ferrari màu đen cực phẩm hoàn toàn triệt để!

“Anh, anh, anh, cái đấy …Tôi, tôi không có cảm giác ” tôi như thế nào mà từ ngữ lại trở nên lộn xộn thế này?

“Em không có cảm giác với tôi ở chỗ nào?” Xong rồi, hắn giống như hiểu lầm! Biểu tình cực kì nghiêm túc.

“Tôi, tôi là nói anh không đủ đẹp trai, tôi chỉ thích ngoại hình Kim Thành Vũ, anh nhiều nhất chỉ có thể xem như giống với Kimura Takuya, loại Nhật Bản nhỏ bé này*, không đúng vị của tôi” Tôi tuy hoảng nhưng không lạc ngữ nói.

(* Kim Thành Vũ và Kimura Takuya đều là những diễn viên nổi tiếng của Nhật, hình như ý chị ấy muốn nói so về vẻ đẹp, Kimura chỉ có vẻ nổi trong nước Nhật thôi, còn Kim Thành Vũ thì độ nổi đã phủ sóng toàn cầu)^^

 Thương trường đã lăn lộn hơn một năm, thế nhưng tôi đã quên điều quan trọng nhất là phải điều tra thị trường.Thật đáng chết!

Mà nay đối thủ lại có lợi thế hơn tôi điều tra hoàn toàn triệt để, ngay cả cá tính “Hám làm giàu” của bản thân cũng đều nắm rõ, quả nhiên là MBA chính quy cộng cao thủ tình trường.

Xem ra tôi chỉ có thể dùng ra một chiêu cuối cùng.

Tôi một tay chống má, phóng thẳng tầm mắt mê muội, một dáng vẻ mười phần giống  đám đàn bà hám làm giàu, nhỏ giọng nói nhẹ nhàng: “Chẳng qua, việc này cũng không sao, diện mạo không phải vấn đề, tuổi không phải vấn đề, họ càng không là vấn đề, tất cả đều có thể từ từ vun đắp”. Tôi lại nhấp miệng uống một ngụm cà phê đã hơi nguội nói: “ Anh Tân Vũ đối với bạn đời tương lai thì có yêu cầu gì không ?”. Tay kia lại lặng lé mò vào túi tìm di động— mẹ nó, nhạc chuông di động là cái nút nào đây?

“Tôi rất thích Hiểu Lan như vậy.” Hắn thu lại đống giấy chứng nhận đáng giá, lông mi chớp động, nghiền ngẫm nhìn tôi.

Tên vô lại, dùng chiêu này giết chết bao nhiêu cô gái ngây thơ rồi?!

“Vậy, tôi thật ra …”

Lúc này tiếng chuông điện thoại cũng vang lên, cảm ơn Thượng Đế, rốt cục cái nút ấy cũng được tôi ấn đến.

“Thật xin lỗi, tôi tiếp điện thoại một lát”. Tôi nghiêng người đi giả bộ như đang nghe điện thoại, “Alo? Ai đấy? A ! Tiểu Lục, tìm tôi có việc gì…Đi chứ, đi chỗ A uống rượu? Ha ha! Không thành vấn đề! Uống đến bình minh cũng không vấn đề gì! Năm người các cậu chính là bại tướng dưới tay tôi, hôm nay tôi phải đem hết các cậu say đến lăn đổ ra đất! (tiếp tục cười gian) khi nào thì bắt đầu?… Bây giờ? Á…” Tôi cố ý xin lỗi nhìn tên Tân Vũ nói, “Có rảnh! Có rảnh! Tôi lập tức xuất phát.”

Tắt điện thoại, tôi nhỏ giọng nói: “ Thật sự rất xin lỗi anh, tôi còn có chút việc, không thì…”

“OK, thanh toán thôi! ” Tên Tân Vũ này giống như cực kì hiểu lí do.

Chẳng lẽ hắn muốn tìm một người con gái giống tôi – cái loại phụ nữ có trái tim hám tiền, lại cuồng rượu say tới tận sáng sao? Đàn bà như thế cũng coi như hàng độc?!

Tôi khó hiểu hồ đồ theo hắn ra khỏi cửa, hắn trông thế còn giúp tôi gọi xe, nói với tài xế cái quán bar A mà tôi muốn đến. Sau đó, mới quay lưng rời đi.

Thật không hổ là Ferrari kim cương đen cực phẩm, gặp biến không sợ hãi, thân sĩ về nhà!

Nhưng —

“Bác tài, bác không cần lái về phía trước nữa đâu, nhà của cháu ở hướng ngược lại! Chạy nhanh quay đầu cho cháu”

Còn lãng phí mất mấy đồng tiền phí D* của tôi là sao!

(*Phí D là phí phạt giao thông, ở Hàng Châu có vài con đường không cho phép quay đầu tùy tiện)

Hết chương 1

                                                       ————————————

Chương 2 Xuyên không

Lần này tiếng điện thoại inh ang thật sự vang lên, tôi nhìn xuống liền thấy cái tên của anh chàng Tân Vũ.

“Alo, Hiểu Lan. Hay là chúng ta lần sau…”

“Thời gian gần đây, tôi không rỗi, ngày kia phải đi công tác, khả năng mất một tháng. Sau khi trở về lại còn phải tăng ca thêm, aizzz, anh có biết hiện tại công việc của tôi rất bề bộn không!”. Tôi nhanh miệng ứng đáp.

“Vậy khi nào em rảnh.”

“Năm nay xem ra đều đã……kín lịch rồi! không bằng chờ tôi rảnh rỗi rồi sẽ CALL cho anh? Hì hì.”

Âm thanh đầu dây bên kia bỗng dưng cắt đứt, lưu lại cho tôi một tràng dài âm thanh “Tút…ttt…tt…t…”.

Cái gì? Dám ngắt điện thoại của tôi? Anh, cái tên ngu ngốc này! Lần sau dám gọi điện thoại cho tôi lần nữa xem tôi có từ tốn mà giáo huấn anh một trận hay không?!

Quên đi! Dù sao vẫy tay cũng đã vẫy rồi! Bản tiểu thư mặc kệ ngươi!

Chờ nói chuyện điện thoại xong, bác tài xế đã tìm ra một chỗ hở có thể miễn phí quay đầu được rồi (cái gọi là miễn phí chính là không cần tiền phạt), trở về chỗ ban đầu, kỹ thuật thật “chuyên nghiệp”!

Đáng tiếc, giao thông phía trước lại bị tắc, đội cảnh sát đang duy trì trật tự, máy công tơ mét nhiễu tim kia còn đang không ngừng nhảy số.

“Phía trước có xe gặp tai nạn” bác tài xế nói cho tôi biết.

“Thật không?”. Xe chầm chậm tới gần nơi gặp chuyện không may, tôi vừa mới thấy đã thốt lên: “Bị đâm thật lợi hại! Đầu xe đều nát bét rồi!”.

“Giao thông kém, mỗi ngày đều có tai nạn xe”. Bác lái xe bất đắc dĩ nói.

“Ha ha, cảm giác như thế thật tốt, mỗi ngày đều có thể xuyên không vài lần”. Tôi giơ tay, dáng vẻ như phất cái khăn: “Mấy người trai xinh gái đẹp thất tình,thượng lộ bình an, vui vẻ mà bước tới cuộc sống cổ đại của mấy người đi nhá!”.

“Cháu thật đúng là hài hước, tại sao cháu biết nhất định người ta bị thất tình?” Bác tài xế một phen hỏi, giống như cảm thấy rất hứng thú.

“Bác không hiểu chuyện tình yêu đâu!! Tiểu thuyết xuyên không đều nói như vậy, bị người yêu phản bội hoặc phát hiện người mình yêu có gian tình, sau đó sẽ gặp phải tai  nạn xe cộ, lập tức xuyên không về cổ đại làm mỹ nữ xinh đẹp!” Tôi hứng trí bừng bừng nói qua vài nét đặc trưng yêu thích của các câu truyện xuyên không.

Đại bá lái xe còn bắt đầu mở lên cái thứ âm nhạc cổ xưa, làm cho tôi thao thao nói ba hoa chích chòe càng thêm phần hăng hái, bầu không khí còn tốt hơn so với tiệm cà phê.

“Phía trước không đi nổi nữa, cháu phải đi bộ một đoạn đường rồi…” Bác tài xế ý còn chưa nói hết, đã lật cái bảng “Xe trống” lên.

“Thật mau !” Từ trong miệng ví tôi móc ra tiền lẻ rồi đếm: “ Bác tài à, cháu cảm giác màu sắc đèn xe của bác không phù hợp cho lắm? Màu lục âm u, nhìn cũng không thấy rõ.Bác nhanh nhanh đổi lấy cái đèn màu vàng lắp vào mới tốt”.

Khó trách tôi vẫn cảm thấy bầu không khí cái xe này không ổn chút nào, thì ra là ánh đèn bên trong xe màu sắc rất quái dị.

Nhìn bác lái xe vẫn vui tươi hớn hở nói rằng bầu không khí này rất tốt, tôi mới  nghiêm túc “giáo dục”: “Như thế này nếu gặp phải vài tên người xấu đưa cho bác tiền giả thì làm sao bây giờ? Bác chưa từng gặp phải sao?”

“Sẽ không đâu, lòng người đều thiện lương. Cô nhóc à, cháu thượng lộ bình an nhé!”, bác lái xe trước khi đi còn nói với tôi một câu như vậy, làm cho trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, cảm giác vị tài xế này thật sự là một người tốt, thiện chân thiện lương.

“Cám ơn bác!” Tôi hướng theo cái xe rời đi kia, hy vọng lần sau còn có cơ hội ngồi trên xe của lão bá, kể chuyện cho ông ấy.

Trông theo chiếc xe taxi đi xa, trong đêm đen như mực hiện ra đom đóm xanh lục quỷ dị, giống như nơi u linh.

Oái.. làm sao đêm có thể đen thui thế này? Đèn đường đâu?

Trong bóng tối nhìn không thấy năm ngón, sau lưng một đôi tay đen tiến đến, tóm vào cổ của tôi, âm thanh âm trầm khủng bố ở bên tai vang lên: “Nói mau! Đem những thứ mày biết nói ra hết!”.

Tỉnh tỉnh tỉnh tỉnh! Tôi lại nhanh tưởng tưởng tới nơi nào rồi?

Tôi giơ tay ra nhìn đi nhìn lại, may mà dưới ánh trăng mờ ảo đếm rõ được bóng năm đầu ngón tay của chính mình.

Dưới ánh trăng không quá sáng tỏ, phía trước dường như có  bóng cây bị gió nhẹ thổi lay.

Tôi nhớ ra bên cạnh khu nhà mình có rừng trúc nhỏ, là tác phẩm của nhà đầu tư phong nhã vì khu nhà của chúng tôi mà tạo ra, siêu đẹp đáng khen ngợi. Tôi mỗi lần đi qua nơi này đều sẽ nghĩ đến cảnh đẹp mỹ nữ đánh đàn, anh hùng múa kiếm.

Đáng tiếc, tôi không thể đánh đàn được, mẹ già nói cái việc ấy không có tương lai lại lãng phí tiền bạc, không cho học. Vậy nên, tôi học kinh tế quốc tế mà mẹ cho rằng mới là cái tiền đồ chân chính nhất.

Tôi tiếp tục đi tới chỗ thoạt nhìn rất giống rừng trúc kia, phía trước dường như có lối đi, có lẽ rẽ một khúc quanh chính là cửa vào khu nhà rồi.

Giống như giẫm vào không khí vậy!

Tôi hô to không xong rồi, nhưng mà đã không kịp, thân hình chỉ không ngừng trượt xuống, bên cạnh tôi vậy mà không có lấy một cái gì có thể bám được vào.

“Cái tổ bảo vệ với quản lý chết tiệt này, tôi sáng mai nhất định gọi điện thoại đến văn phòng ủy ban thành phố trách cứ các người tơi bời.”

Đoán chừng những lời này đã trở thành tuyên ngôn lâm chung của tôi!

….

“Tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh!” Thật giống như có ai đánh vào mặt.

“Còn có hơi thở, cứ đem cô ta về cho đại phu xem qua đi.” . Trong âm thanh mềm mại kia còn mang theo từ tính.

Tôi thật không dễ dàng gì mở ra một con mắt, cảm giác mắt bên kia đau đớn dị thường, quang cảnh trước mắt mơ mơ màng màng.

“Thiếu chủ, nàng ta giống như đã tỉnh!” Lại có người bắt đầu đánh vào mặt tôi, mợ nó, ai biến thái như vậy, biết rõ ràng tôi tỉnh rồi vẫn còn đánh!

Tôi liều hết sức lực toàn thân hướng chỗ cái tên biến thái kia đánh tới, ra đòn “hóa cốt miên chưởng*” thì lại quá bình thường, thế nên nhẹ nhàng quờ tới được một khuôn mặt trắng mịn.

(Hóa cốt miên chưởng: loại võ ngoại nhu nội cương, triền miên không dứt. Khi trúng chưởng sẽ lao người về phía trước như bay, mất tri giác hoàn toàn, nhưng không biết từ lúc nào, từng phần trong cơ thể bị đứt rời ra. Có thấy xuất hiện: Đinh Xuân Thu – TLBB, Hải Đại Phú – LĐK, Vi Tiểu Bảo – LĐK)

 

“A! điêu dân này dám thẳng đánh thiếu chủ!” Một giọng nói vang lên, xung quanh hình như còn rất rất nhiều tiếng hô kinh ngạc nữa.

Cái gì? Điêu danh? Thiệu trư*? Đấy là cái con gì?

 (*Điêu dân phát âm giống với Điêu danh, Thiếu chủ phát âm giống với từ Thiệu trư, mà trư thì là lợn rồi đấy, ai cũng biết, bà chị đầu hoa mắt choáng nghe nhầm, tưởng mọi người đang bàn tán về “giống lợn” mới nào đó^^~~)

Tôi chịu đựng đau, vất vả mở to mắt, tìm kiếm cái con “Thiệu trư” trong truyền thuyết kia.

 Đảo ánh mắt cuối cùng ngắm ngay trước mặt một gương mặt tuấn tú phóng đại, thần thái khí vũ hiên ngang, mặt mày tuấn lãng hàm chứa ba phần ý cười ba phần chờ đợi, so với bạch mã hoàng tử tôi mơ thấy còn anh tuấn đa tình hơn, đuôi mắt dường như còn nhìn ra được hắn ngông cuồng bất trị như sóng biển đạp gió tuôn trào; sau đầu, đuôi tóc với sợi vải màu tím đậm tung bay nhẹ nhàng theo gió.

 Lại mộng về cổ đại rồi, cảm giác thật đẹp. Tôi khờ ngốc cười cười, nhắm mắt lại tiếp tục nằm mơ.

“Tỉnh tỉnh, không thể ngủ!” Lại đánh mặt tôi, rốt cuộc có để yên cho tôi hay không đây?

“ Mẹ, để cho con ngủ thêm một lát nữa.”.

Đúng rồi, tôi hình như còn chưa về nhà, sẽ không  phải ngủ ở trong cái hố to chứ? Tôi sợ tới mức trợn hai con mắt!

Trước mặt lại là cái khuôn mặt tuấn tú phóng đại kia, nào tóc dài , nào quần áo, nghiễm nhiên là một người cổ đại!

Không được! Tôi nhất định vẫn chưa tỉnh!

Nhắm mắt rồi lại mở—

Trừ khuôn mặt kia, còn nhìn thấy đứng đằng sau hắn vài thiếu nam thiếu nữ cổ sắc cổ hương.

Chờ sau khi bóng chồng xác nhập lại với nhau, tôi xác định tổng cộng có 6 người.

Còn có cây, có ngựa, có cung tiễn, có núi…Chính là không có nhà, không có khu chung cư cao vợi vợi 18 tầng!

Chẳng lẽ—– tôi khủng hoảng không giám tưởng tượng tiếp.

Sẽ không! Sẽ không đâu! Tôi không thất tình, tôi chẳng qua vừa mới vứt đi một cái Ferrari kim cương đen cực phẩm thôi!

Tôi dựa vào cái gì mà xuyên? Tôi dựa vào cái gì mà xuyên về chứ!

Đang lúc trong lòng cuồng nộ gào thét, khuôn mặt trước mắt kia rốt cục lui trở về, đưa cho tôi một cái khăn tay lụa.

Căn cứ vào kinh nghiêm xem xét đơn đặt hàng buôn bán, đây là song tằm ti, thứ lụa tính chất thượng hạng, gia công khéo léo.

Tôi cầm cái khăn tay tỉ mỉ phân tích.

Chỉ thấy hoàng tử bạch mã kia thở dài một tiếng, lại đem cái khăn tay đoạt về, trực tiếp đưa đến phía đuôi mắt bên phải của tôi.

“Á—đau quá!” Tôi thế này mới hiểu ra, dụng ý của hắn khi đưa khăn tay cho tôi.

“Thiếu chủ, hiện tại làm thế nào?” Một tên con trai trong đó tiến lên hỏi.

Bạch mã hoàng tử thiếu chủ kia trên vai, trên đùi tôi nhéo nhéo, rồi nói: “ Vẫn may là  không có gì lo ngại. Đức Phúc, đem nàng ấy đến chỗ sạch sẽ nghỉ ngơi một chút” Người này thật đúng là không hiểu vì sao lại cho nam nữ giúp đỡ nhau.

Người tên Đức Phúc kia lập tức tiến lên nhận lệnh đem tôi bế lên một tảng đá to ở gần đó.

“Lan Hinh, đi lấy chút nước đến, để cho vị cô nương này dùng” .cô gái phía sau có mặc bộ quần áo săn bắn lên tiếng trả lời rồi đi tới yên ngựa lấy nước.

Tôi cảm thấy hiện tại tốt nhất là làm kẻ câm điếc, trong lòng không ngừng phân tích tình hình xung quanh.

Tôi nhòm xuống quần áo chính mình— là vải thô, chất lượng đều kém xa không bằng quần áo của một người nào ở đây; mà tôi lại cùng bọn họ không quen biết,từ lúc cô gái kia mang nước tới cho tôi, cái biểu tình đặc mùi ghét bỏ, ngại phiền; tôi liền nhìn ra được.

Xem ra tôi vào cửa nhà quyền quí vô vọng rồi! Tôi đây còn tới nơi này làm cái gì?

Lại nhìn nhìn bàn tay chính mình, hai tay tràn đầy bùn nhơ dường như cũng trắng trẻo không ít, xem ra tôi buôn bán được lời nhiều hơn vài năm thanh xuân, liệu có phải là ông trời phái tôi đến nói chuyện tình yêu, tìm bạch mã hoàng tử gì đó hay không.

Tỷ như cái vị trước mắt kia? Hắc hắc! Tôi vụng trộm YY một phen.

Nhìn một chút hình dáng quần áo, không giống với trang phục Đường,Hán, Thanh mà tôi biết, cũng không biết là người triều đại nào, dù sao thoạt nhìn cũng không giống như xã hội nô lệ.

Quên đi, mặc kệ, dù sao tôi đối với lịch sử Trung Quốc cổ đại không có hứng thú, biết rồi cũng vô dụng.

“Ngươi tên là gì? Nhà ở chỗ nào?” Bạch mã hoàng tử cắt ngang suy nghĩ của tôi.

“Ta tên là….”

“A Hoa! A Hoa! Có thể tìm thấy muội rồi!” Xa xa có một vị tiểu ca cưỡi trâu đang hướng tôi phất tay hò hét, âm thanh to như tiếng chuông chùa.

Hết chương 2

Giới thiệu: Gả bán A Hoa

  A hoa bán gả  – 阿花卖嫁

Tạm dịch: Gả bán A Hoa (vì cái tên trên nếu gõ không dấu nhiều bạn hiểu thành A Hoa bán gà mất^^)

Tác Giả: Lạc Lăng Tiên Du

Bản tiếng trung: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=403538

Bản convert: http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=58933

Editor: Panda Ú

Thể loại: Xuyên không, giang hồ, cung đình, HE.

(có đủ hỉ nộ ái ố, đảm bảo không nhạt nhẽo và “mất nước” như khá nhiều bộ xuyên không khác gặp phải)^^

Nhân vật :

Nữ chính: Nguyệt Như Hoa ( hay Lê Hiểu Lan trước khi “thăng”^^)

Nam chính: rất nhiều anh… mọi người từ từ đọc và nghiền ngẫm nhé^^, xem ai mới là nam chính đích thực của đời chị^^, mình cho vài hình minh họa nha^^

  Tiếp tục đọc