Chương 6: Đã từng làm người thưởng trăng

97f0ccc451da81cb65a184fb5366d016082431da

(mãi mới tìm thấy được cái ảnh làm minh họa cho Bất Ngữ ^^~~~)

Ngọc sênh* thổi lay hoa đào bích

Bút màu sơ họa kim tử lan

(Sênh là nhạc khí, ngày xưa thường làm bằng quả bầu, khoét 13 lỗ , trong có máng đồng thổi ra tiếng.)

Sa trướng màu xanh biếc cao gầy trong Hành Hiên Thủy các bị gió phất động, gần nước nhẹ bay.

Đầu gối của ta quỳ trên đệm hương làm bằng cánh hoa lót bên trong, trên cái bàn hình vuông cao gần đầu gối bày ra một cái lô mười cạnh miệng rộng bằng vàng. Đỉnh cái lô đúc núi tiên Bồng Lai, một con rồng cuốn uốn lượn trên thân lô, quấn quanh dãy núi đi lên, giữa núi mơ hồ có thể thấy được bách điểu rượt thú, đáy lô trang trí họa tiết mây cuộn, phiêu lãng rong ruổi, thợ thủ công làm cực kỳ khéo léo.

Bên cạnh cái lô, hộp gấm hình dài tỏa ra nồng đậm hương thơm ấm áp cao vài thốn. Tiểu Tạ nói cái này gọi là Tụ Yên Hương, sau khi đốt lên hơi khói không tan, làn hơi thướt tha, cực kỳ thích hợp dùng để điều tâm dưỡng tính, giải tỏa tinh thần con người, thông mở lỗ chân lông, với những người luyện công mà nói là tuyệt phẩm tu luyện cực khó tìm.

(*1 thốn bằng 10 phân)

Tụ Yên Hương khói dài vài thốn là ngưng tụ của trạch lan, huệ thảo, ngải hao, uất kim, độc hoạt, đinh hương, trầm hương cùng vài loại hương liệu, lại thêm vào băng phiến, Tiểu Tạ dùng móng tay lấy một chút tinh dầu bạch đàn bỏ vào, đem cánh hoa hồng nghiền thành nước, hơn mười vị hương liệu cùng chính ngọ mỗi ngày suy tính bấm ngũ hành sinh khắc thiên can địa chi cẩn thận điều chế, mãi bận rộn nửa tháng mới làm xong.

Lúc hoàn công thành hình, Tiểu Tạ ngại hình dạng hương phẩm khó coi, lại đem hoa Phượng Hoàng lúc trước nhặt về cũng nghiền thành bọt cho thêm vào. Lần này chỉ khổ ta, cả ngày cầm dao băm hoa màu đỏ, băm mãi tới lúc ta thấy hoa Phượng Hoàng là muốn né ra.

Tiểu Tạ nói thời điểm đốt hương này lên, có thể từ từ tỏa ra một làn khói hồng ngưng mà không tan, lại phối hợp với cái lô mười cạnh miệng rộng bằng vàng, chính là cảnh tượng đẹp nhìn mãi không chán. Mười ngón tay thon thả của nàng vuốt khẽ Tụ Yên Hương, đầu ngón tay bị nhiễm đỏ tàn bọt của hoa Phượng Hoàng. Ta liên tục gật đầu nói “phải!”, bàn tay thần thánh điều chế hương Tiểu Tạ này nói đẹp mắt, thì tuyệt đối không sai đâu.

Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Tiểu Tạ cầm lấy tay của ta, ánh mắt tha thiết nói, loại hương thơm với lô hương này lại phiền tiểu nha đầu là ta đưa tới Nhàn Nguyệt điện. Cả người của ta nhất thời nổi lên ý lạnh, lời nói thấm thía để chối từ: “ Chờ bao lâu mới có được tuyệt phẩm hương thơm như thế này, vẫn là để tỷ tỷ tự mình mang đi mới là tốt nhất.”

Tiểu Tạ không nói lời nào, bỏ lại thứ này chạy bạt mạng về Thiên Hương các, động tác sạch sẽ lưu loát. Dám đảm bảo cảm giác của nàng với ta hoàn toàn giống nhau, coi Nhàn Nguyệt điện thành thủ phủ của ác quỷ, có thể tránh xa bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, sợ là lúc đi vào khí vũ hiên ngang lúc ra thì khiêng cáng.

Không làm thế nào được, nàng chạy rồi, ta đành phải đi làm con chim mang hương đứng mũi chịu sào vậy, tay ta cầm hương phẩm đứng bên ngoài Nguyệt Động của Thiên Hương các, hai hàng lệ nóng trong lòng tuôn rơi.

Trong chớp mắt, Tiểu Tạ lại nhàn nhã đi ra từ sau viện, trong tay cầm cái trâm hình dải hoa Bạch Lan mỏng manh, cài vào trong mái tóc của ta. Ta vừa muốn mở miệng, nàng phất ống tay áo lên không cần đến một đám mây, đã lắc mình vào trong họa lâu.

Chuyện đã định rõ kết cục, lòng ta tràn đầy không tình nguyện mà ‘một lết hai lê’ hướng Nhàn Nguyệt điện xuất phát, mỗi một bước đều quay đầu nhìn lại rất lâu. Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về.

———–

Đình đài lầu các, thuyền hoa thủy tạ trong cung Hàm Chương nhiều đến nỗi đếm không xuể, nắng sớm chiếu xuống, cửu thiên cung cấm hiện ra sắc màu cao quí tốt lành. Ta dựa vào trí nhớ lờ dờ đi tới, ngây ngô cũng vô tâm thưởng thức cảnh đẹp như vậy, một đường thẳng tắp đến dưới cái bảng đá màu trắng không tên, Nhàn Nguyệt điện liền nguy nga, đồ sộ đứng phía sau bảng đá.

Trước một ngày, Tiểu Tạ lục tung đi tìm một bộ quần áo trắng, lụa mỏng thiên tàm ti băng, trên chân váy cùng tay áo dùng bút vẽ lên vài đóa hoa sen, áo trắng sen đen, cực kỳ thanh nhã.

Sáng sớm, nàng đem cái áo trắng này với một đầu tóc đều choàng lên người của ta, còn cố ý từ trong bàn trang điểm lôi ra vài cái trâm tóc tao nhã khéo léo phối hợp cùng. Hiện tại nghĩ lại, nàng nhất định là đã lên kế hoạch từ sớm, âm mưu để ta đi hiến hương cho Liên Đinh, thế nên trước làm cho ta chỉnh tề đã, nếu không thì tự dưng trịnh trọng như này đúng là chuyện lạ.

Ta nâng tay nhấc làn váy, lại cúi đầu nhìn kỹ quanh thân, sau khi xác định không còn một chút tỳ vết nào có thể bắt bẻ, mới thu lại ánh mắt thấp đầu đi đến tiền điện.Bên ngoài cửa điện Nhàn Nguyệt sớm đã có mỹ nhân mặc cung trang đứng, nàng không nói lời nào nhận lấy cái hộp gấm trong tay ta, dẫn ta đi vào điện.

Bên trong Nhàn Nguyệt điện vẫn thanh lãnh trống vắng như lúc đầu nhìn thấy, đèn hình người cá cổ xưa bất diệt ở hai bên hành lang dài lê thê, trong điện rèm sa bay lất phất, dây tua chấm đất. Vừa bước vào đại điện không khí quỷ dị quen thuộc vây chút hơi lạnh nghênh đón ập vào mặt, trên cái lưng của ta tức khắc lại mồ hôi đầm đìa, áo trắng dính sát vào da, hàn khí như loại kim đâm đau buốt tận xương tủy.

Nỗi sợ hãi vô danh như cái bóng hữu hình bò lên trong lòng, khiến cho người ta tự dưng áp lực, trong khay đèn bạc, sắc lam u linh yêu dã chập chờn như con giao long bay tới thay phiên chồm lên, lặn xuống trong không gian, giống ma trơi quỷ quái.

Ta hết sức khống chế bước chân hướng trường điện u ám phía cuối, một đường không dám ngẩng đầu nhìn lên. Người cá vô thanh quỳ bái bên người, từng đôi mắt yên lặng sát gần vào tầm nhìn.

Bước chân của cô gái đang dẫn đường ở phía trước nhẹ nhàng, dường như không thèm để ý đến sự lạnh lẽo, vắng lặng tràn ngập trong điện này.

Phía sau rèm thạch anh, nguyệt sa buông xuống, Liên Đinh nằm trên nhuyễn tháp hình chim nhạn tung cánh, nghiêm nghị bất động. Ta tiến lên vài bước, quỳ phục dưới bậc gỗ.

“Thiên Hương các dâng tặng lô mười cạnh Tụ Yên Hương, để cho chủ thượng Nhàn Nguyệt điện thưởng lãm.”

Lần đầu tiên trong điện Nhàn Nguyệt mở miệng nói, âm thanh lan truyền dưới vòm trời, dần dần biến mất vào hành lang hun hút phía sau. Đối diện, nguyệt sa một mảnh yên lặng, cái lạnh mỏng manh như tơ nhện xuyên rèm mà ra, ta không khỏi run lên, dựa vào chút can đảm ngẩng đầu nhìn tới.

Nguyệt sa nhẹ lay động, tựa như bất kỳ lúc nào cũng có thể hé lộ gương mặt người phía sau rèm. Ánh sáng thạch anh mị hoặc, giai nhân đứng bên cạnh bậc gỗ chính là thiếu nữ áo trắng được ban danh Liên Cán.

Thì ra, nàng được an trí tại Nhàn Nguyệt điện, cả ngày đối mặt với mỹ nhân núi băng Liên Đinh, không biết có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe thân thể tim phổi của nàng hay không. Nghĩ tới thôi cũng thật đáng thương, các thiếu nữ đang độ thanh xuân tươi đẹp bị đưa vào cung Hàm Chương, nếu may mắn thì được chọn để cả ngày làm nô tài bị sai sử, nếu bất hạnh không được chọn thì không hiểu sẽ có được kết cục như thế nào.

Nhìn chăm chú vào gương mặt Liên Cán không có xúc cảm, trong đầu của ta thoáng qua một góc áo màu lục. Nếu ta không phải thân ở Thiên Hương các, thì có phải hiện tại cũng trở thành phiên bản đông lạnh giống như nàng hay không?

Liên Cán đem hộp gấm dâng đến trước nguyệt sa, thạch anh bóng động, Liên Đinh ngồi dậy từ trên nhuyễn tháp, nguyệt sa bỗng nhiên bay lên mở ra, màn che trong Nhàn Nguyệt điện đều nhẹ nhàng phấp phới, ánh sáng lờ mờ hỗn loạn.

Ta rốt cục cũng thấy được diện mạo chân chính của Liên Đinh, trên nhuyễn tháp hình chim nhạn dang cánh, mỹ nhân cung trang ngồi thẳng thân mình, tóc dài đen nhánh chải ra sau đầu, áo trắng thanh nhã, dung nhan thanh nhã, tất cả của nàng đều thanh nhã đến cực điểm, một dung nhan không bôi tô son phấn, đẹp đến không thể tưởng tượng.

Mãi đến khi trên đầu gối truyền đến cơn đau nhức bén nhọn, ta mới dời tầm mắt từ trên dung mạo kiều mị diễm lệ của Liên Đinh. Trước đây, ta từng thấy không ít mỹ nhân, Liên Chân xinh đẹp lộng lẫy; mẫu thân dịu dàng tao nhã; Phi Tuyết, Lộng Ảnh trong Hoa Gia Trại thì xinh xắn động lòng người; trong cung Hàm Chương, cứ mười bước lại là khung cảnh các cung nhân tư thái thần tiên có thể khiến người vung bút tác họa; còn cả thiếu nữ Tiểu Tạ của Thiên Hương các nữa, nhóm mỹ nhân này mỗi người mỗi vẻ, nhưng đều không thể đem ra so sánh với Liên Đinh.

Mày đen của nàng chau lại, ánh mắt hơi hơi di chuyển giống như có thể cướp lấy thần hồn, nàng là một nhành băng hoa đẹp đẽ ngưng kết trong ngày đông, tinh xảo trong sáng.

Liên Đinh hơi ngẩng đầu, hai con mắt ngưng sương tản mạn nhìn tới. Ta chỉ cảm thấy thời gian như mũi nhọn đâm sau lưng, phía đầu của nó từ từ chảy ra mồ hôi tinh mịn.

“Cống phẩm của Thiên Hương các năm nay cũng rất khác biệt, Tiểu Tạ càng lúc càng trưởng thành rồi. Bản cung đã nhiều ngày nay đang ở thời khắc mấu chốt ngưng công tụ thần, làm khó nàng ngay cả lô hương mười cạnh – bảo vật trấn các- cũng hiến tặng.” Tiếng nói của Liên Đinh khàn khàn, như bị vệt băng cắt qua, lòng ta chấn động, âm thanh của nàng cùng diện mạo bên ngoài cực kỳ mâu thuẫn nhau.

“Nhớ lại, Tạ tỷ tỷ cũng biết chủ thượng đang cần vật như thế này, vì vậy tận tâm tận sức nghiên cứu, điều chế chu toàn xong, mới dám dâng lên cho chủ thượng sử dụng.” Ta cẩn thận đáp, vừa nói vừa nghiền ngẫm sắc mặt Liên Đinh.

Nàng nghe ta nói tới mấy chữ ‘tận tâm tận sức’, bên môi nhẹ nổi lên ý cười, gật gật đầu: “Nàng có phần tâm ý này là được rồi, năm đó Liên Bích cô nương phạm tội đày vào Thiên Hương các, tính ra cùng bổn cung đã có mười năm không gặp. Bổn cung từ trước tới nay thập phần nhớ nàng, nàng có khỏe không?”

Ta ngẩn ra, lập tức hiểu được Liên Bích trong lời của nàng chính là Tiểu Tạ. Thì ra, Tiểu Tạ từng được ban danh Liên Bích, phạm tội bị đày vào Thiên Hương các, chẳng trách nàng nói với ta ngày đó nghe sai lời của Liên Chân, đem tội nhân nghe thành quí nhân.

“Tạ tỷ tỷ tất cả đều tốt, làm phiền Liên Đinh chủ thượng thương nhớ rồi. Tạ tỷ tỷ ở Thiên Hương các từng nói ngày khác nhất định phải đích thân đến bái kiến chủ thượng, có điều trước mắt vẫn còn phải điều chế hương phẩm khác được giao trong cung , nên thật sự không thể dứt ra được.”

Ánh sáng lạnh trong mắt của Liên Đinh giống như đang lướt qua trên mặt của ta, hắng giọng lại nói: “Đích thân đến bái kiến? Nàng khi nào thì được phép có thể bước ra khỏi Thiên Hương các? Hoa Bất Ngữ, xem ra Tạ tỷ tỷ của ngươi cái gì cũng chưa nói cho ngươi nhỉ. Chẳng qua thế này cũng tốt, biết ít một phần, liền bớt một phần quan tâm, bớt một phần quan tâm còn có thể sống được tự do tự tại.”

Mỗi câu của nàng đều như lưỡi dao bằng băng gọt qua trái tim ta, ta hô hấp đứt đoạn, mơ hồ nghe thấy hàm ý trong lời nàng nói, ám chỉ rằng Tiểu Tạ cố ý che giấu thân phận mang tội, vẫn còn chưa nói lời thành thật với ta. Bản thân bỗng nhớ lại, ngày đó, Tiểu Tạ đứng dưới tàng cây Phượng Hoàng nói qua, ‘Thiên Hương các sẽ lại thấy được mặt trời’, lúc ấy trên gương mặt nàng là cái loại tịch mịch, lạc lõng không thể nói thành lời, giờ phút này nghĩ đến vẫn cảm thấy thật buồn.

Có lẽ, Tiểu Tạ cũng không như bên ngoài nhìn đơn thuần, sáng lạn như vậy? Mà trong tầng thứ tám ngọc lâu của Thiên Hương các, rốt cuộc ẩn dấu bí mật gì?

Càng ngày càng nhiều điều băn khoăn trong lòng quay cuồng, ta nâng mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Liên Đinh, biểu tình của nàng kín đáo, cùng với Liên Tuệ của Bách Thảo Đường không hề kém cạnh. Trong cung Hàm Chương này từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới đều là sự quỷ dị nói không nên lời, thời thời khắc khắc khiến con người ta như chìm trong sương mù, mãi đến khi ép ta muốn hét lên chửi bới.

Đáng tiếc, ta có tim nhưng không có gan, đành phải ngoan ngoãn làm một kẻ hồ đồ bị cưa mất miệng…..

“Hoa Bất Ngữ, ngươi hiến hương có công, bản cung nên ban cho ngươi cái gì tốt đây?”

Ta cuống quít hướng phía trên dập đầu,mãi đến khi thẳng người dậy mới nói: “Ta không dám nhận chủ thượng ban cho, đây vốn dĩ là việc Thiên Hương các phải làm.”

Liên Đinh hướng phía trước nghiêng người, khẩu khí hòa hoãn: “Ngươi vất vả tới đây một chuyến, bản cung nếu để cho ngươi tay không quay về, chẳng phải để người ta chê cười Nhàn Nguyệt điện không có quy củ sao?”

Bên môi nàng nhếch lên một nụ cười, bàn tay mềm mại giơ lên, một luồng ánh sáng vàng lóe tới. Ta còn chưa kịp thấy rõ, đã nghe bên tai “đinh” một tiếng, một cái trâm cài đầu phượng hoàng mạ vàng đang nằm cạnh chân của ta, trâm cài trên đầu cuốn hình cánh phượng hãy còn lung lay.

Trâm dải hoa Bạch Lan cài bên thái dương của ta bị gió nhẹ khẽ động, đột nhiên tan thành vô số cánh hoa, giống như mưa rụng lả tả xuống bốn phía cái trâm phượng. ta ngạc nhiên nhìn nhìn cánh hoa tán loạn khắp nơi, trong tai truyền đến âm thanh băng lạnh của Liên Đinh.

“Cung Hàm Chương lấy lan làm vật tôn kính, tất cả hoa lan một cọng cũng không được tùy ý làm trâm cài. Ngươi mới vào cung không hiểu quy củ, bản cung tha cho ngươi lần vô tình này. Trâm vàng hợp với mỹ nhân, cái trâm này thưởng cho ngươi, phán ngươi sau này thận trọng ngôn từ cử chỉ, chớ để rơi vào kết cục của Liên Bích.”

Liên Đinh thưởng cho ta trâm vàng, thuận tay đánh tan cái trâm hoa lan của Tiểu Tạ cài trên tóc của ta. Ta nhặt lên trâm phượng cắm vào thái dương, Liên Đinh tán thưởng hơi hơi xoa cằm.

“Sau khi ngươi trở về, thay bản cung đa tạ Liên Bích cô nương, ân đức tặng hương, một ngày kia nhất định hồi báo.”

Sa nguyệt khép lại, Liên Đinh lần nữa ẩn thân phía sau tầng tầng lớp lớp màn che, ta cung kính bái lạy, rồi đứng lên lui ra ngoài Nhàn Nguyệt điện .

Ra khỏi nơi đó rồi, ta thở phào một hơi, lại ngẩng đầu nhìn cái biển bằng đá không chữ cao ngất ngoài cửa, bên môi nở ra nụ cười yếu ớt.

Kim trang ngọc kiếm ẩn miệng rồng, đắc chí thu, mãn danh Phượng Hoàng lâu.

Tháo xuống trâm vàng cài tóc, ta giơ nó lên hướng ánh sáng mặt trời rực rỡ. Song phượng bay lượn, so cánh cùng bay, như thế lại xứng với hoa Phượng Hoàng mỏng manh diễm lệ trong tóc, không rõ sẽ tạo nên cái dạng yêu mị động lòng người thế nào đây?

————-

Trên đường về Thiên Hương các, ta từng bước du lãm thưởng ngoạn cảnh trí trong cung Hàm Chương. Xuyên qua điện các, chuyển tới cánh cửa hoa lệ, băng qua hàng rào hoa, lại đi lướt sóng vàng, ta chỉ cố ngắm phong cảnh, đợi cho đến khi phát hiện ra cảnh vật xung quanh càng ngày càng xa lạ, mới quay đầu tìm đường, dù đã vòng vào trong con đường giữa biển hoa dọc ngang, nhưng cũng không thấy đường ra.

Trong lòng quýnh lên, ngày càng không thể biết được khác biệt kinh và vĩ độ của mình, đảo mắt một cái mây trôi che lại ánh sáng, trên trời nhưng lại lất phất mưa rơi. Đây là điềm cảnh báo cho sự không may mắn! Năm nay ta nhất định là trong mệnh kị nước rồi, trước xuống hồ mò gỗ thì cho qua đi, đông lạnh hai chân ta đau mất mấy ngày, hôm nay còn bị ngấm mưa nữa.

Nhớ tới mưa, trong lòng ta bỗng dưng xoẹt qua bóng trắng nhẹ nhàng lướt dưới đêm hè, sau khi kinh ngạc thoáng nhìn, đúng là ấn tượng sâu đậm trong đầu cái loại khắc tim khắc cốt.

Đôi mắt kia, giống như sớm đã quen thuộc ngàn vạn năm trước, trong ánh mắt như trăng thanh lãnh, ẩn chứa hết niềm thương nhớ, cất giấu tất cả hoài niệm.

Là ai? Trong trí nhớ, là ai cũng có một đôi mắt giống như vậy, từng ngắm ta trầm mặc không lời.

Nhắm mắt lại, trước mặt một màn đỏ au tràn ngập, máu của ai vẩy vào giữa mi ta, hóa thành một giọt lệ son kiếp này?

Càng nhập sâu vào suy nghĩ, càng cảm thấy tất cả đều nghĩ không ra, làm trí nhớ vốn đã hỗn tạp thác loạn trong đầu càng phức tạp hơn, nhưng duy nhất không có thân ảnh kia.

Chất liệu áo trên người quá mỏng, ta cảm thấy có hơi lạnh, không rảnh đi nghĩ ngợi nhiều nữa, ta ôm đầu nhảy qua hàng rào hoa tới chỗ hành lang gấp khúc cuối cùng trú mưa.

Mưa rơi khúc đường, như trân châu phân tán loạn đập vào trên hoa sen mới nở, mặt nước tràn ra những gợn sóng vô tận. Mưa bụi mênh mông, tiếp cho lá sen trời vô hạn bích ngọc, trên hồ tỏa lên một làn hơi nước.

Trong đình Phong Yêu phía cuối cùng của hành lang gấp khúc, bóng trắng không rõ ràng mập mờ ở giữa, ta mở mắt nhìn xa, bạch sam bỗng nhiên hiện bên góc đình, ngay lập tức lại không thấy bóng dáng.

Nhất thời lòng hiếu kỳ nổi lên, ta rón ra rón rén vòng qua cột trụ của hành lang, nín thở thăm dò hướng trong đình nhìn len lén xung quanh. Giữa đình một cái cái bàn đá hình hoa mai,dựa vào thành cột khắc bên cạnh bàn là một thân ảnh trắng muốt, người nọ đưa lưng về phía ta ngắm hồ nước mưa phùn, đang ngưng thần lắng nghe tiếng mưa rơi đập vào sen non, tóc đen như mực gối lên đầu vai.

Trong nháy mắt tinh thần trở nên hoảng hốt, ta giống như lại đi vào cảnh mộng hoa lệ giữa đêm hè ấy. Thân ảnh trước mắt hư ảo như sương, rõ ràng gần trong gang tấc, lại tựa như nhanh tay đưa ra, tất cả sẽ thành mây trôi tan bóng, hóa thành hoa trong gương, trăng trong nước.

Trên mặt hồ thổi tới một cơn gió nhỏ, bay lên tay áo nhạt màu nước của người ấy loạn nhập vào trong gió, rèm chướng góc đình lay động, đem người nọ vây vào trong một làn sương trắng. Quần áo trên người của ta bị mưa ngấm, gió nhẹ thổi qua, khớp răng không khỏi va vào nhau cầm cập, người nọ nghe được động tĩnh, bỗng dưng quay đầu lại, cùng ta cách rèm chướng nhìn nhau.

Nhanh như liễu lướt, xuất chúng phong hoa!

Trong đầu tự dưng hiện lên tám chữ này, ánh mắt của ta dừng lại trên mặt người ấy, cứ như thế cuối cùng không dời nổi tầm mắt.

“Ngươi lại đây.”

Khóe môi của hắn nhẹ dương, trên dung nhan mây trôi trăng sáng tuyệt thế vô song hiện ra nụ cười dịu dàng. Tim của ta bình bịch đập loạn, còn không chịu thua kém mà đỏ mặt. Hắn đẹp đến mức khiến người thản nhiên bị lôi cuốn,chợt như một đoạn thần thoại, e rằng chỉ là một lần nhìn chăm chú trong lúc lơ đễnh ngoái đầu, cũng là thứ vinh dự cho người đời mơ tưởng khát cầu.

“Ta nhớ ra ngươi, đêm trăng tròn bên hồ Kính Nguyệt, đây là lần thứ hai gặp mặt.”

Mấy hạt mưa nhỏ phất qua sườn mặt của hắn, ta đi tới như mê muội.

Hắn rất đẹp, dù cho Liên Đinh, trước mặt của hắn cũng chỉ là bóng sáng đom đóm khó mà so với ánh trăng. Nụ cười của hắn tản ra quang hoa rực rỡ, khiến người ta không khỏi muốn đến gần, lại không dám có ý nghĩ hãm hại. Tim của ta kinh hoàng không thôi, vì một câu nói của hắn mà hô hấp hỗn loạn.

“Ngươi đến gần chút, để ta nhìn rõ ngươi.”

Ta nghe theo lời đến gần bên người hắn, hắn ngưng thần nhìn gương mặt ta, trong mắt ánh sáng lóe lên.

“Trên người của ngươi ướt rồi, tại sao không biết đường trú mưa?”

Ta cúi đầu nhìn mình, áo váy trắng ngần bó chặt trên người, tay áo vẽ sen đen nhăn thành một nhúm, đã không còn thấy nét thanh nhã trước đó. Tay hắn nhanh vươn tới, trong lòng bàn tay cầm một cái khăn lụa.

Ta ngẩn ra, không có dũng khí nhận lấy. So sánh với nét hoàn mỹ của hắn, ta đột nhiên rất muốn biến mất trong không khí, không muốn bị hắn trông thấy nỗi chật vật giờ khắc này.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ mỹ lệ, nên là hắn áo trắng màu tuyết, ta váy quần nhẹ nhàng, trong mưa bụi mù mịt, dưới hành lang gấp khúc, bỗng nhiên quay đầu, người nọ đang đứng chờ đến rã rời….

“Kẹo hoa quế trong cung Hàm Chương rất ngon, ngươi cũng thích chứ?”

Lời của hắn tản mạn chuyện không đâu, đập tan ảo tưởng của ta. Ta nhìn hắn, không biết nên trả lời lại như thế nào.

“Ngươi như thế có thể mắc phải thương hàn, quay về uống thuốc đắng, nhất định sẽ ầm ỹ đòi ăn kẹo hoa quế.”

Ta bị hắn chọc cười, hắn hoàn toàn coi ta là một đứa trẻ hôi sữa, có bệnh sẽ làm loạn muốn dỗ bằng miệng. Hắn thấy ta không nhận lấy khăn lụa, nâng tay lau đi nước mưa bên mặt cho ta.

“Ngươi đồng ý đi cùng với ta không? Ta sẽ đưa ngươi tới một nơi rất đẹp.”

Ta nhìn chăm chú vào đôi mắt của hắn, ánh mắt hắn hơi buồn, giống như ẩn chứa tất cả mọi sầu bi trong thế gian, trong nụ cười yếu ớt, duy nhất có sự lạnh lùng, trong trẻo vô song.

“Thiên thượng nhân gian cung Minh Nguyệt, ta rất vừa ý ngươi, ngươi gọi ta là Linh Tu đi?”

Linh Tu?

Ta lùi sau một bước, kéo ra giữa ta với hắn một khoảng cách, tay hắn giật mình giữa không trung, không đoán được phản ứng đột nhiên này của ta.

Linh Tu, từ xưa đến này đều là từ dùng cho vợ đối với chồng, quần thần đối với quân vương tôn xưng.

Là sự tốt đẹp khó cầu trong thiên thượng nhân gian này, hay ta nên kính cẩn gọi hắn một tiếng….Công tử Lan.

Hết chương 6.

Chương 5: Hồ yên, sương khói lạnh.

24899b82b9014a908fb63277a9773912b11bee8a

 

Đàn nhỏ tha thiết tựa tư ngôn

Trăng cao lạnh lẽo ve tiêu hồn.

 

Cây Phượng Hoàng hoa nở nhụy dày, như phi hoàng đan vũ, đỏ thẫm thịnh huyết.

Tám tầng họa lâu bên cạnh Hành Hiên Thủy các, Tiểu Tạ nói đó là Thiên Hương các, từ giữa tầng thứ nhất đến tầng thứ 8, ta có thể tùy ý đi tới, nhưng chỉ tầng thứ tám là cấm địa của Thiên Hương các, không có sự cho phép của nàng, ta tuyệt đối không thể đặt nửa bước chân vào.

Tiểu Tạ nói rất thật, mà ta nghe cũng chăm chú, đối với lời khuyên tha thiết của người ngoài, ta luôn luôn đưa lỗ tai vâng theo. Liên Chân lúc đưa vào cung Hàm Chương đã khuyên ta, bây giờ Tiểu Tạ cũng khuyên ta, trong cung Hàm Chương có quá nhiều cấm kỵ, ta là kẻ biết nghe lời, không muốn mạnh mẽ xuất đầu làm con chim thích ăn gậy chịu đánh.

Ba ngày này, Tiểu Tạ luôn dốc lòng trông nom mấy cái cây Phượng Hoàng. Hoa Phượng Hoàng nở, nàng đem toàn bộ đóa hoa màu đỏ rơi dưới cây nhặt hết lại, ta đi theo phía sau nàng, nhìn nàng đem bụi đất trên hoa lau sạch, ghé đến bên miệng thổi thổi, rồi mới cẩn thận bỏ vào bên trong cái túi gấm đeo ở giữa bụng.

Ta vốn muốn hỏi nàng vì sao đối với đám hoa đỏ này thương tiếc như vậy, nghĩ tới lại nhớ ra Liên Chân từng nói trong cung Hàm Chương không có quyền lợi được hỏi, nên lời nói vừa mới ra đến miệng lại nhanh chóng nuốt trở về.

Trong nháy mắt, Tiểu Tạ nhặt hoa lên ngẩng đầu, nhìn thấy biểu tình của ta muốn nói lại thôi, thì cười lên vài tiếng khanh khách: “Sao vậy? không phải là thấy ta nhặt mấy bông hoa này rất tò mò đấy chứ?” Tiếp tục đọc

Chương 4: Bờ lá Hạnh* thơm ngát.

(*lá hạnh ở đây là chỉ lá cây của cây rau hạnh, lá của nó giống phiên bản thu nhỏ của lá hoa súng, hoa có hương thơm nhẹ)

1c0948ee7f97e4b0b3fb9580

Gió tây Thái Dịch trăng móc câu

Không ngừng thêm hương lấp áo mầu

 

Mười dặm bậc ngọc lên cửu thiên*, đèn rực rỡ cao gầy, màn che buông xuống.

(*cửu thiên hay cửu trùng thiên là cách gọi khác của cung cấm)

Thời điểm ta từ trong xe đi ra, tại nơi đỗ cũng vừa đúng lúc dừng lại bốn cái xe gấm tơ vũ, nóc xe bốn góc cong cong, mỗi một chỗ lại khắc một con thần thú ngậm chuông gió. Gió thổi nhẹ, tiếng chuông uyển chuyển lay động, thanh thanh tiếng vọng trên bến đỗ trống trải.

Ta dõi mắt nhìn về nơi xa, nhìn một lúc lâu cũng không thấy được điểm dừng của con đường, chỉ đơn giản là quảng trường để xe dừng đỗ lại,thế mà quy mô có thể so với toàn thể cái Hoa Gia Trại. Đường đi của cung điện quá dài, đỉnh thang mây bằng bạch ngọc chếch nghiêng mà lên thẳng nhập vào trong hơi sương, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng mờ của đình đài cung các giữa mây nắng.

Đứng trên đường cung lát đá màu xanh, ta cho rằng bản thân đã tới Doanh Châu* thập phương,cung Hàm Chương không hổ là nơi thiên thượng nhân gian đệ nhất phong lưu.

(*Doanh Châu là tên một trong ba ngọn núi ngày xưa được cho là chỗ tiên ở. Hai núi kia là Bồng Lai và Phương Trượng) Tiếp tục đọc

Chương 3: Chương Đài* bên thềm lộ

(*Chương Đài: là tên một con đường ở thành Trường An đời nhà Ðường bên Trung Hoa. Vốn có câu “Liễu Chương Đài” hay “Hỏi Liễu Chương đài là hỏi thăm cây liễu ở đường Chương đài. Ðây có nghĩa là hỏi thăm người tình cũ. Nên có thể hiểu tiêu đề chương này là Người xưa xuất hiện bên thềm).

41178f510fb30f242957e835c995d143ac4b0350

Lan Chi* hương tỏa khắp mọi nơi

Trước thềm giai nhân mê hương mời

(*Lan Chi ở đây chính là loại cỏ Lan Chi)

   Sông lặng hoa bay, đường xanh núi cao hiện ra ngoài trời, mây trôi nắng chiếu, đem hai cực là trời và đất dung hòa với nhau.

Sau hội hoa của Trại, thiếu chủ họ Quân đem cái con ‘Ngàn dặm một ngọn đèn’, trán đen điểm hồng ấy nhường lại cho ta, nói rằng con ngựa này khiến hắn thua trận, hắn quyết định không lưu lại. Ta vui vẻ nhận lấy, hôm ấy, lúc đem con ngựa này về nhà cho cha mỹ nhân của ta xem, ông đứng trong viện sợ run lên, phải mất đến một lúc lâu sau vẫn còn không tin.

Từ bận ấy về sau, Thiết Ngưu nhà cách vách mỗi khi dắt trâu vàng đi qua cũng đều phải chảy đến một bãi nước miếng mà nhìn chăm chú con ngựa kia, ta ngồi dưới bóng cây, thản nhiên thưởng thức loại tình cảm cực kỳ hâm mộ trong mắt hắn.

Quân Diệc Thanh sau khi cho ta con ngựa ấy, luôn thường cưỡi Chiếu Dạ Bạch nhà hắn chạy tới cổng Hoa Gia Trại. Mang tiếng tới chơi, nhưng thật ra là tìm cơ hội lấy lại mặt mũi, đem cái ngạo khí của ta ép xuống. Tiếp tục đọc

Chương 2 : Mây vén hoa giỡn bóng*

(* Là một câu thơ trong bài Thiên tiên tử của Tống Xuân, cụ thể là Mây vén, trăng lên, hoa giỡn bóng—-nguồn thivien.net)

e3add995d143ad4bbe8041f683025aafa50f06f3

Đôi én tham hót trên thành cầu

Gió xuân cách bờ xanh Linh Châu

 Cỏ dại trên hàng rào xa tắp, bọn trẻ con trong Hoa Gia Trại như nấm mọc lên sau cơn mưa, cứ mạnh khỏe từ từ trưởng thành.

Lúc sáu tuổi, người cha mỹ nhân cuối cùng cũng chính thức đặt cho ta cái tên Bất Ngữ — Hoa Bất Ngữ, có thể là ông hy vọng ta sẽ nói ít làm nhiều, cũng có thể sợ cái miệng này của ta, rồi nhất định sẽ có một ngày đem tất cả già trẻ lớn bé trong Hoa Gia Trại phát điên.

Hai tiểu nha đầu của nhà thôn trưởng đã trổ mã tựa như phù dung trong nước, kiều diễm vô song, đến ngay cả con sâu nước mũi Thiết Ngưu cách vách rốt cục cũng phát triển theo hướng dung mạo của người bình thường.

Bởi vì con gái sinh ra rõ đẹp, lúc hai đứa bé nhà trưởng thôn hãy còn bi bô học nói, ông ta đã chạy đến xin cha ta đặt cho hai cái tên dễ nghe. Cha nhìn hai tỷ muội đang quấn tã, nghĩ một lát rồi nói, “Dứt khoát gọi là Phi Tuyết với Lộng Ảnh đi”

Trưởng thôn tâm tình vui sướng mà gấp gáp quay trở về, hai bảo bối nhà ông ta từ nay về sau đã có cái tên hay được người người ca ngợi —– Hoa Phi Tuyết, Hoa Lộng Ảnh.

Tiếp đó, sâu nước mũi thường ngày dắt con trâu vàng bỗng ôm theo một rổ đầy rau quả tìm tới cửa, hy vọng cha cũng đặt cho hắn một cái tên dễ nghe lại vang dội. Cha sờ cái búi tóc xung thiên của hắn nói, “Gọi Thiết Ngưu không phải đã rất tốt rồi sao?” Hắn lắc đầu không chịu dừng, khiến cho mẹ lại duỗi ra tay áo lụa trắng phau lau lau nước mắt cho hắn.

Cây ngô đồng ngoài phòng xanh ngắt rậm rạp, khiến ánh mặt trời nóng bỏng chói chang bị che mất hơn phân nửa, ta ngồi dưới tàng cây tùy tiện nghịch nghịch con dế mèn bằng trúc, lạnh lùng mở miệng.

“Dứt khoát gọi là Thiên Ngưu đi.”

Tên ngốc quay đầu, vụng trộm xuyên qua ô vuông cửa sổ nhìn về phía ta. Nửa bên lông mày của cha chếch lên thật cao, tay áo của mẹ thì che đi nụ cười trên gương mặt.

“Ngươi lúc nào chẳng dắt con trâu vàng đi tới đi lui, gọi Thiên Ngưu không phải quá được hay sao? Truyền thuyết trên trời có con sông Ngân Hà, bên bờ còn có một con trâu thần, vừa già mà cũng thật oai.”

Sâu nước mũi hiển nhiên bị ta lừa có chút động tâm, nhìn cha, mãn nhãn chờ đợi. Cha ngồi xổm xuống, tay vuốt mái tóc trước trán của hắn nói.

“ Thiết Ngưu là cái tên hay, kiên cường như sắt*, cha mẹ của cháu nhất định hy vọng tương lai của Thiết Ngưu sẽ trở thành một nam tử hán đội trời đạp đất.”

(* chữ Thiết trong Thiết Ngưu chính là sắt)

Trong mắt tên tiểu tử ngốc phát ra vô hạn ánh sáng, vội đem cha coi làm thần tiên sùng bái. Mẹ bước vài bước trốn vào trong buồng, khẽ khàng không tiếng động mà cười một cái cho thỏa.

Khóe môi ta nhếch lên thành một nụ cười lạnh, cha ngay cả qua loa với tên tiểu quỷ cũng mặt không đổi sắc như thế. Chỉ khổ tên ngốc Thiết Ngưu kia, cứ đinh ninh cho rằng bản thân được hời quá nhiều, đúng thật là kẻ thô bỉ!

Không để ý tới một lớn một nhỏ không đứng đắn kia nữa, ta chuyên tâm mà chơi con dế trúc trong tay, từng nhánh từng nhánh trúc mỏng xuyên vào nhau như đan, đem con dế mèn đặt lên lòng bàn tay tinh tế quan sát, thật sự sống động lung linh y như thật. Tiếp tục đọc

Chương 1: Như thể người trong mộng

2807994367682560379

Lưu danh thân tại cánh bèo trôi,

Nửa là thanh sơn nửa là tội.

Ta dần dần tỉnh lại từ trong đêm dài, trăng ngoài cửa sổ, sắc vàng dịu nhẹ như tấm lụa, vài bóng trúc lay động, dáng cao mà thẳng, như đứng như khóc.

Dưới ánh đèn u ám, giai nhân uyển chuyển tựa vào thành giường cúi nhẹ đầu chuyên chú tới bức thêu trong tay, sau lưng ngàn sợi tóc tơ buông xõa trên chiếu nhỏ.

Sườn mặt của nàng thật đẹp, khiến ra nhìn đến thất thần, từng sợi chỉ trong tay nàng lên xuống nhịp nhàng, thường thường quay đầu nhìn ta, nụ cười trên môi hé ra nét hiền hòa, môi của nàng chỉ nhàn nhạt giương lên một hình vòng cung, nụ cười kia càng có vẻ như loại mê hoặc nhiếp hồn đánh tới.

 Ta kinh ngạc nhìn nàng, nàng xinh đẹp giống một tiên nữ lạc nhầm xuống phàm trần, khiến cho người ta không dám dễ dàng mạo phạm.

Ánh sáng trong khay dầu đã tối, nàng buông xuống việc trong tay, đi tới cời cời tàn lửa, bước chân thong thả đi đến trước người ta. Một đôi bàn tay thon dài giống như ngọc đưa ra, nàng đem ta ôm vào lòng nhẹ nhàng vỗ về, trong miệng bắt đầu ngâm nga làn điệu khiến người ta buồn ngủ.

Tiếng hát của nàng trầm thấp nhẹ nhàng cũng như con chính con người vậy.

Mí mắt của ta dần dần cảm thấy nặng trĩu, luyến tiếc nhắm vào bỏ lại nhu tình tràn ngập trong mắt của nàng.

 Nàng nhìn ta chăm chú, điểm xuyết là đôi mắt sáng long lanh, cười một cách tự nhiên, mái tóc dài mềm mại mỏng như tơ buông xuống vài nhánh, khẽ lướt qua gò má ta.

Cảm thấy hơi nhột, ta không nhịn được nắm một nhánh trong lòng bàn tay không buông, nàng cười rồi gỡ ngón tay của ta, đem chúng hất ra phía sau đầu.

” Bé ngoan, nương dỗ con ngủ nào.” Nàng là mẫu thân kiếp này của ta, thầm thì lời nói nhỏ nhẹ với ta còn đang quấn tã.

Thật sự ta cũng không rõ có phải nàng là mẫu thân của ta hay không, chỉ là thời khắc ta mở mắt ra, tràn ngập trong mắt ta chính là hình bóng, tóc đen tay áo cùng nụ cười yếu ớt dịu dàng của người con gái xinh đẹp này.

Ta bước qua cầu Nại Hà, uống vào nước của dòng Vong Xuyên, khi trở lại nhân thế, ta vẫn còn nhớ được rất nhiều, mà cũng đã quên không ít.

Là ai nói uống qua bát canh Mạnh Bà thì có thể đem đời đời kiếp kiếp tất cả quên đi?

Vì sao ta vẫn nhớ được những dĩ vãng sáng lạn rực rỡ, cũng từng tiêu hồn ảm đạm ấy. Vì sao ta vẫn đơn độc lãng quên những hồi ức chớp mắt trôi qua này, bóng dáng ai vội vã tới gần rồi lại đi xa?

Là ai trong mộng của ta rơi lệ?

Là ai đứng ngây ngốc trong tuyết trắng xóa?

Là áo trắng phiêu dật của ai, đứng thẳng trên ngọn Tuyết Phong Cực quay mặt ngắm nhìn?

Là ngực của ai vội vã tuôn dòng máu nóng, nhỏ xuống trên nền tuyết trắng phau, trong nháy mắt nở ra một đóa băng tinh Tuyết Liên?

Là ai bước vào mộng của ai?

Là ai đang sầu bi mà ca hát?

Hà cớ gì ta vì mộng mà thấy đau, thế mà vẫn không thấy rõ được dung nhan người trong mộng?

Ta thường rất muốn cười, nhìn lên trời mà cười những vui buồn sầu khổ của mình, cười cái trí nhớ rối loạn này. Nhưng ta không thể, ta chỉ là một đứa trẻ yếu đuối nhỏ bé, ta hãy còn không muốn bị người đời tưởng là chuyển thế của yêu quái nhanh chóng lôi đi đầu thai. Tiếp tục đọc